Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Âu Thị Phục An

Âu Thị Phục An

Tên thật: Âu Thị Nguyệt Thu, sinh năm 1954, từng đoạt giải thưởng truyện ngắn do báo Dân Chủ tổ chức, 1974. Sinh viên Văn Khoa ban triết. Có thơ văn đăng trên các báo trước 1975, và trên trietvan.com sau 75. Hiện sinh sống tại Sàigòn.

Không biết

10.10.2019

con gà chọi và con heo nái
sống cùng nhau trong một cái chuồng
người đàn ông góa vợ có cô con gái mười sáu tuổi.

Chữ

18.09.2019

tôi giấu chúng dưới gối nằm
mùa thu thổi những chiếc lá buồn phiền bay qua cửa sổ
và trời mưa như chưa bao giờ nước nhiều đến thế

Tận thế

18.10.2018

con chó đực đi quanh hàng rào vào chiều xẩm tối
sương mờ mờ và gió lạnh căm khiến ta muốn khóc
cơn giận thượng đế kéo dài

ca khúc ♦ buổi sáng

17.10.2017

nốt giẫy chết cuối cùng
đè lên thân em
những đốm lửa bất hạnh
biết mình sẽ tắt khi nào

cuộc tình

5.10.2017

thượng đế
cho vui mấy ngày
buồn mấy ngày

anh đứng chỗ nào
trong giấc mơ Mỹ

Đà Lạt

12.09.2017

“chàng nhảy xuống giếng”

quẩn quanh dốc nhà thờ con gà đứng gáy dưới bầu trời làn sương bật khóc và mây cú rủ

Băng giá

13.05.2017

gõ những chữ khát lên da em, những mụt tím nổi lên, lũ cá phơi bụng, một trăm thằng con hăng hái giết nhau

ĐÔI MẮT

29.08.2016

Buổi sáng thênh thang. Và ông cố gắng nhìn qua tàng cây rậm rạp.

Tôi đã từng thấy em qua óc não. Thế thôi.

Âu Thị Phục An: Tràn Đầy Ám Ảnh

2.05.2016

Và bây giờ vẫn vậy, bây giờ ý thức tôi vẫn tràn đầy ám ảnh, tôi cảm thấy mình không viết trong sự bình yên mà là viết với một cây dằm trong tim. Và thế là tôi không thể viết khác đi được, đó là định mệnh.

HẤP HỐI

27.04.2016

Chàng lôi tờ báo ra ngồi đọc.

Bên ngoài mưa gì mà mưa như quỷ khóc.

ngợi ca

22.03.2016

sự sinh sôi nẩy nở
người ta gọi
như nấm mọc trong mưa
không có ai khước từ
khả năng sinh dục

Một ngày

22.02.2016

không có ai qua đời hôm nay, những bạn bè hôm nay

có rất nhiều người xa lạ tử vong, những người vắn số, chết trên những con đường

Sợi tóc

15.12.2015

chàng bước qua sợi tóc
cứ thế nhăn nhăn cười
ta nằm hoang gỗ mục
cỏ ngập kín quan tài

Thiên thu

9.12.2015

chúng ta điểm danh mặt trời
song hành cùng những chiếc đồng hồ vội vã
chúng ta giữ cho buồng phổi đầy oxy
sau những đêm dài

Tiễn nhà văn Phùng Nguyễn

24.11.2015

Sài gòn cuộc hẹn
ngũ sắc trần đời loạn xạ
bàn tay che bụi
người xa lạ rất quen

Vu vơ

5.10.2015

thế mà ta sống sót
như con khỉ lê la
trên hành tinh tàn độc

như con rắn vu vơ

Giờ của gió

5.08.2015

tin trong ngày
mà mỗi thiếu niên
đều là sát thủ
của một mảnh đất hoang mang

Buổi sáng với ly cà phê

9.07.2015

mặt trời sáng tối
mang theo ngày tháng tù đày
những dạ dày tuyệt thực
đòi ánh sáng lương tâm
ta đói tự do

Độc thoại trắng

16.06.2015

trên quê hương nầy
tự do lên men

chất rượu nghẹn ngào

Khi thơ mệt

3.06.2015

khát vọng
được gõ trong đêm
chỉ thế thôi
chỉ gõ

12 giờ khuya

22.05.2015

nỗi bất an chồm dậy
quá khứ bịt mắt
dòng máu luân lưu qua trái tim bầm dập

những kẻ đã đi qua đời tôi
đã vào cuối đường hầm

Trầm cảm

6.05.2015

tháng tư lật qua trang sách có lửa
thái độ câm nín từ khi nhuốm bệnh

mỗi sáng nắng lên nụ cười lạnh tanh
mỗi khi mùa thu hay nhìn lên trời

Ngôi nhà

7.04.2015

tháng tư nắng
con đường nắng
sao ta ngồi quán cà phê lâu thế
ngồi ngó ngôi nhà xưa
ngồi ngó tháng ngày qua

Nụ cười bên chân đồi

16.03.2015

căn nhà gỗ
mùi thông
cõi lặng của mùa đông
tiếng nứt toác

Mộng

11.03.2015

đôi chân nhỏ
dẫm
và trượt
ôi, đám chăn gối

Vết thương

3.03.2015

lửa
từ một trưa bật khóc
tàn tro những câu thơ
đốt sạch một quá khứ vàng son

Xuân già như trái đất cuồng quay

23.02.2015

ngắn ngủi
nhưng dài cho mỗi ba trăm sáu mươi lăm vòng quay
trái đất phập phồng
trôi nổi trên mặt biếc xanh của nước

Tự do

18.02.2015

dưới hầm ngột ngạt mùi xăng
co rúm những con người
vòng tay khoanh tròn trên gối
mơ giấc tự do

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)