Bài đã đăng của Âu Thị Phục An
Tên thật: Âu Thị Nguyệt Thu, sinh năm 1954, từng đoạt giải thưởng truyện ngắn do báo Dân Chủ tổ chức, 1974. Sinh viên Văn Khoa ban triết. Có thơ văn đăng trên các báo trước 1975, và trên trietvan.com sau 75.
Hiện sinh sống tại Sàigòn.
Giáp Ngọ 2014
đôi mắt nào nhìn ta xa lạ
tiếng ngựa hí trong tiềm thức
ngày mai vó câu sẽ quay về
thời gian bay qua cửa sổ
nắng trưa vẫn quái và nồng nàn
tôi đã xé rách một nụ hôn
thời dậy thì
và run lập cập
trên răng nhau
vào một buổi trưa mùa xuân 68
Chúng ta
có khi không thể ngủ
chúng ta thức đã nhiều năm
bịnh viện tâm thần đã cũ kỹ
luôn đón thêm những kẻ thức trắng đêm
không lời cuối đông
người đàn ông ở truồng
cầm cây xẻng
đắp một ngôi mộ tồi tàn
điếu thuốc còn phân nửa
cháy gần tới ngón tay
bầu trời đầy quạ
giọt máu
mỗi ba trăm sáu mươi lăm ngày
tôi chậm rãi làm người
mỗi thế kỷ vùn vụt
giọt máu qua đời rồi tái sinh
Khi tôi ra ngoài
cỏ ướt vì trận mưa hôm qua
những miếng gạch tàu bóng bẩy
dãy nhà im lìm phơi dáng dưới nắng
Trăng thu buồn đã dứt cuộc chơi
Gầm lên đi tiếng gầm thú dữ
Thả tay đời loang loáng chiều hôm
Ngày hoang phế hồn hoang rửng mỡ
Gào lên đi gào lên dòng sông
tôi làm thơ trên giường ngủ
tôi viết lên lưng chàng
mười ngón gõ nhịp gấp rút
trong cái gương trên cánh cửa tủ
áo tôi bật nút
Đóng Vào Thánh Giá
Khi ánh đèn mơ hồ đêm vụt tắt
Lúc hơi thở hốt nhiên mà im bặt
Những ngón tay bấu lấy mặt hư vô
tôi hẹn giờ tôi
cây cối ở ngoài vườn lên men
tôi nốc cạn ly bia
tóc tôi bay loạn xạ
mùa nầy bão giông kịch liệt
Còn Nói Được Thì Cho Tôi Được Nói
sẽ có lúc đất run lẩy bẩy
sẽ có lúc lũ người trần truồng tràn ra đường phố hát thánh ca
ôm nhau
Trong một ngày
nhiều cánh tay giơ lên vung vẫy và những cái chân nhảy cẫng
nhiều cái nón tung lên trời
đám đông khát công lý ngạc nhiên
tôi thì hân hoan đi tìm người đàn ông hấp dẫn vừa quen
hụt hơi
thong thả xuống từ một đại ngàn xanh xao
vén lưng chừng mây em tạ tội cùng anh ngày tận thế
quỳ giữa bao la
âm ấp mùi hương thổ huyết
Tôi không đùa giỡn
nhọc mệt tìm hoài một chiếc xe ôm
họ thường đậu xe đâu đó ở những ngả tư
họ thường là những cứu tinh của tôi trong đêm tối
Nàng ăn cái đần độn của hắn
nàng có một ông chồng mặt béo bụng béo và cái miệng nhai không nghỉ
mà như vậy nàng mới có cơm ăn
nàng ăn cái đần độn của hắn
Dù trái cấm mọc gai em cũng cắn
biết yêu nhau
trước sau gì cũng chết
muốn yêu anh
vì biết mai sẽ hết
Khúc gãy
nằm gối đầu yên bình trên cái nón lá rách
giấc mơ đất đai cộng hưởng với sự tắt thở
quần áo nhàu nát che miên man một đời đói rách
Rụng Xuống Trăm Năm – tập thơ Âu Thị Phục An
Tranh bìa của họa sĩ Đinh Cường Sách dày 130 trang, gồm 73 bài thơ Ý Thức xuất bản tại Sài Gòn tháng 10.2012.
“Nếu đã có không ít …


Bình Luận mới