Sao anh đến như cánh cửa cuồng si mở ra
Ngày lạ lùng kéo mặt trời gần sát đất
Hun thật nóng tình yêu anh mơ hay thực
Em ngu ngơ tìm bóng mình lẩn khuất bóng anh
Sao trăm năm chỉ là chút khoảnh khắc huy hoàng
Khi ánh đèn mơ hồ đêm vụt tắt
Lúc hơi thở hốt nhiên mà im bặt
Những ngón tay bấu lấy mặt hư vô
Những ngọn sóng hoàng hôn sẽ mãi nhấp nhô
Cơn bay lượn đỉnh cao đính vào trời tiếng khóc
Rã rời ôi gối chăn là hương đêm hoài mời mọc
Cái nhục hình bám lấy cõi yêu đương
Thấu suốt qua tim anh em mượn lại hồn nhiên
Cơn yêu đó đóng đinh vào thánh giá . . .
.