ca khúc anh
tàn bạo
nốt giẫy chết cuối cùng
đè lên thân em
những đốm lửa bất hạnh
biết mình sẽ tắt khi nào
em trốn anh
mùa đông chăng
nơi đó
gió vuốt sạch màn đêm
lạnh ư
hai bàn tay cho vào túi áo
giấc mơ đóng băng
những nốt chữ nhạt nhòa
bài cuối
đuổi theo em
cơn say dụ dỗ
hai cái chân điên rồ
nhảy múa
và
hai cái chân
mơ hồ
ngã xuống.
sáng thứ bảy của khúc bánh mì xúc xích
sự hiền ngoan của cà phê đá trầm ngâm
ý thức không ngủ ngon
đời sống hé ra cho một đầu ngày khói hương
một bàn thờ quái đản của vĩnh biệt
cuộc ra đi cô độc của một linh hồn
núi lửa ngàn năm mở mắt
dòng dung nham rời khỏi giấc địa đàng
vỡ nát và nóng bỏng
những dòng sông trở màu
bầy cá bệnh tật
xác sống rời khỏi nơi trú ngụ của cơn thèm
đi vào bóng đêm hoang vu
người đàn bà khêu mãi những khúc sáng
trong một cái hòm trắng
với xâu chìa khóa bỏ quên bên ngoài . . .
.