cửa sổ nhà tù hướng về phía mặt trời lặn
xế chiều đẫm trong mưa
em không còn những bước chân trần để dẫm lên cỏ nữa
xích xiềng gói tròn cổ chân em
tự do đã bị khoanh vùng
mùa nầy triều cường mấp mé con lộ hoàng hôn
thành phố dầm mình trong mùi của rác thối
sự ngứa trên da
gãi kịch liệt lên lịch sử
mua bán ngầm
đảo khóc
chẳng biết khi nào thì nắng mới hong khô mọi thứ
khi mà mưa triền miên cứ thúc gọi
ánh chớp đương nhiên soi sáng những vực tối
những con hẻm lầy
những đồng ruộng nhuốm máu
để cùng nhau nhìn thấy
đất khóc
da thịt nhỏ nhoi mà em dâng hiến
chấy rận cười
sự chật chội của bốn bức tường
cũng ướt đẫm mồ hôi
màu vàng của da bật khóc
giống nòi ơi . . .
.