những viên gạch tàu
của ngôi nhà bị cướp
vẫn bóng bẩy phải không
bốn mươi năm qua
mi còn đó chứ?
điều gì làm cho ta khóc khi đi qua đó
cây ổi già nua
luôn đẻ ra những trái cằn cỗi
nơi con heo gãi lưng những trưa đứng bóng
chỗ con gà cồ
rống cổ gáy to
từng buổi sáng
từng hàng kẽm gai
giăng đầy khu quân sự
cái cửa sổ nhỏ
nơi ta thường ngồi viết thư tình
bây giờ kẻ nào ngồi đó?
tháng tư nắng
con đường nắng
sao ta ngồi quán cà phê lâu thế
ngồi ngó ngôi nhà xưa
ngồi ngó tháng ngày qua
ngó mãi không thôi một đời mất trắng . . .
.