chàng bước qua sợi tóc
cứ thế nhăn nhăn cười
ta nằm hoang gỗ mục
cỏ ngập kín quan tài
đùa thơ mấy mươi lẽ
quay lưng đỡ cuồng phong
trắng tay đời mắt lệ
ai biểu khoái cuồng ngông
rung và mờ ký ức
sương đâu đó phủ đầy
chàng nâng niu sợi tóc
ta kéo dài thành mây
cái gì như lận đận
cột nhau sợi tóc gầy
cột nhau hoài mối hận
kiếp sau cùng đầu thai
tổ quốc gì như bụi
bá tánh gì như điên
kiếp nầy ta hốt hụi
đốt mặt trời ru đêm . . .
12.15
.