như thể
mỗi lần bước ra khoảng không
thì chạm gió
tin trong ngày
mà mỗi thiếu niên
đều là sát thủ
của một mảnh đất hoang mang
nhà tù
chật ních kẻ điên
sự suy nghĩ bây giờ
không cao hơn ngọn cỏ
những con ếch rướn cổ
chỉ ngó được một khoảng trời tròn
trên cái giếng
những người đàn ông
mỗi sáng ngồi tréo nguẩy đọc báo
trên cà phê vỉa hè
đôi mắt chỉ chúi vào những dòng chữ âm hồn
vì không biết làm gì hơn
gió vẫn vờn trên cao
cả ngày
chỉ có gió
và chỉ có gió
những cơn gió tự do . . .
2015
.