tôi đã xé rách một nụ hôn
thời dậy thì
và run lập cập
trên răng nhau
vào một buổi trưa mùa xuân 68
những cẳng chân và tay
trộn vào nhau
những đầu bê bết máu
của tướng cướp và lính đào ngũ
của thi sĩ và giám thị
trên vũng cỏ non trước trại giam
một con người hấp hối
sau khi đã ôm súng tràn vào ngõ cụt
thi sĩ ôm vết thương bằng một tay
còn tay kia ôm eo tôi
chai dầu thơm chảy tràn lên tấm áo dài màu trắng
trong lúc tôi cục cựa
nắng trưa vẫn quái và nồng nàn
mùi khói đạn bám trên ngực áo
tôi rùng mình
khi cúi hôn thi sĩ . . .
.
Cám ơn anh Ngu Yên, đến giờ vẫn còn lập cập những giữa trưa nắng quái .
atpa.
Bài thơ của nhà thơ Âu Thị Phục An, bắt đầu thật hay và kết cũng hay. Hình ảnh xé tiết trinh bằng nụ hôn run lập cập: lạ, thoát và thuyết phục.
Ngu Yên.