Một ngày là một ngày chết lặng. Ông dò tìm phương hướng bằng đôi mắt mờ. Sáng nay người ta cưa cây mận. Bên kia là tiếng hát nhỏ nhoi. Nàng là con chim mệt mỏi đậu xuống trái tim ông. Chắc nàng có mái tóc dài lượt thượt. Ừ thì dài và đen nhánh như một dòng sông bóng tối.
Người ta cưa. Nàng có lóng tai nghe? Im bặt tiếng hát. Ông đu đưa đôi chân. Con muỗi cắn vào gót chân ngứa ngái.
Buổi sáng thênh thang. Và ông cố gắng nhìn qua tàng cây rậm rạp.
Tôi đã từng thấy em qua óc não. Thế thôi.
Nếu cái cây bị cưa cụt đầu. Em hãy hát nhé.
Và cây mận đổ xuống. Ánh sáng chói chang làm ông lóa mắt.
Và ông thấy. Ơ kìa. Phật ơi.
Nàng nhảy xuống.
âu thị phục an.