buổi sáng gom lại những tiếng động
dự trữ tràn trề náo nhiệt hối hả
dòng người điên mê
vũ điệu chóng mặt
sống để thở gấp
quần áo trong suốt pha lê
chạy theo tiếng cục cựa mặt trời
cho đến khi
ngày lặn xuống bao la cô độc
lách cách
ngày gõ muỗng lên chiếc ly thời gian.
tí tách
dòng suối tràn bờ hiu quạnh lên mắt
bì bõm
bơi đến vô hạn đại dương xanh
ngày thở dài
tiếng gió rít tiếng gió rít trong cơn giận dữ . . .
.