khi tôi nói về sự sống
những ánh mắt co giựt hoài nghi
cơn ngái ngủ của buổi chiều không gió
nhiều bàn chân liêu xiêu
ai cũng tưởng đang đi trên dây thừng căng thẳng
trò mộng du dị thường
mà tôi thấy từng đêm trên vách
đám đông khạc nhổ xuống định mệnh xơ xác
thủy triều cuốn những cái xác vô danh
ngày đó không ai thổi kèn truy điệu
bốn mươi năm thất lạc một hồn trinh
ngồi trên hoang vu ngó xuống vực thẳm
cơn mơ trần truồng ngứa ngáy bản thể
một đêm tràn tinh túy
chết là một bước ngắn
thở hắt ra
sẽ để lại hai mươi bốn giờ xác tươi
sự sống chỉ còn lại hai hàng nến trắng . . .
.
Một bài thơ chiêm nghiệm cuộc đời rất . . . “ấn tượng”
HXS