khi sửa soạn cho một giấc ngủ yên bình
bằng viên thuốc hồng
khi đó
lạy trời, ít ra thì
trời cũng quang mây cũng tạnh
dẫu gì
cũng gần 40 năm trụi trơ số kiếp
dẫu gì mặt đất cũng im ru
vẫn ngủ trong căn nhà không số
trên miếng đất không bao giờ có chủ quyền
kệ mẹ nó đi
tới đâu hay đó
trái đất ngày đêm hồn nhiên trôi
sự hung tàn sát nách trỗi dậy
những con tàu điên chồm lên sóng
máu lại sôi lên
ngày mai không dám thức dậy đâu
ngày gì mà hiu quạnh
với bầu trời đầy quạ phương Bắc
thôi cố nuốt viên thuốc hồng
đêm nay
lại trôi dạt
đến một miền đất đầy cỏ hoa . . .
.