tràn mơ
đêm khều bóng tối về họp mặt
dựng lên thành quách cũ mòn
ta ngậm trái cấm dò tìm thân phận
nhiều khi
trái tim rửng mỡ về đòi trả nợ
bất quá mùa thu ủ đầy lá mục
cũng chôn kín được lần chót một mộ phần lên men
thả khí metan cho bầu trời mọc tóc
người có lúc
đi qua đi lại trên kỷ niệm
tiếng hát chôn vùi nụ hôn
cục cựa mặt trời tái mặt
làm những khúc xương chợt đau rên . . .
.