rồi thì chúng ta
cùng ngồi quanh số phận
ngọn lửa lập lòe trong đêm
soi những linh hồn
con thuyền ra khơi
chở những điêu linh không bao giờ cập bến
hơi thở sau cùng
dành cho cuộc chơi sau cùng
chúng ta quẳng đi từng vốc cát
xuống mộ phần
chúng ta điểm danh mặt trời
song hành cùng những chiếc đồng hồ vội vã
chúng ta giữ cho buồng phổi đầy oxy
sau những đêm dài
mở mắt
ngày long lanh đầy những khát khao
có khi nhịp điệu của ngày
trống không như cơn hoang tưởng
mà
bụi cát đã phủ đầy . . .
.