Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Trích đoạn tiểu thuyết

xa hơn những ngọn sóng


♦ Chuyển ngữ:
7.10.2011
51TGC5ZEH9L__BO2204203200_PIsitbstickerarrowclickTopRight3576_AA300_SH20_OU01__thumb_thumb.jpg

Có những đèn màu lấp lánh như châu ngọc nói cho em biết bố em sẽ bình yên hay sẽ chết, và em đứng mà nhìn chúng thật lâu, thật lâu, cố gắng đọc xem chúng nói gì. Em quay đi và thấy một người đàn ông lấy một con rắn ra từ một cái hộp kim loại lớn.

Đời Thủy Thủ (chương 1)

3.10.2011

Tôi lặng ngắm hình ảnh quen thuộc của thành phố về đêm. Những ô cửa sổ của các cao ốc có kích cỡ khác nhau, không cùng độ sáng. Vài vì sao rải rác trên khung trời úa vàng. Bây giờ là cuối tháng tư, còn là mùa Xuân

Ru: Những Vết Sẹo Lưu Niệm


♦ Chuyển ngữ:
25.08.2011
kimthuysportrait_thumb1_thumb.jpg

Tên tôi là Nguyễn An Tịnh, và tên mẹ tôi, Nguyễn An Tĩnh. Sự khác biệt bé tỉ ti, một dấu nặng dưới chữ “i” đã phân tách chúng tôi, làm tôi thành riêng rẽ, cho dù tôi là sự nối dài của bà ….Số phận lưu vong khẳng định rằng các con tôi sẽ không bao giờ là những nối dài của bản thân tôi hay lịch sử của tôi.

Tử Thần Có Hai Con Trai


♦ Chuyển ngữ:
29.07.2011
death2sons_thumb.jpg

Những người bệnh còn có thể đi đứng được đứng đóng khung trong những cửa sổ, nhìn xuống con đường bên dưới. Họ có cùng cái nhìn chăm chú đầy ghen tị với tất cả những thứ gì khỏe mạnh, linh động và tự do, họ có sự biểu lộ dịu dàng của niềm an phận trong chiếc áo bệnh viện màu xanh nhạt

Tiểu Khải Huyền – phần 2


♦ Chuyển ngữ:
23.06.2011
minor_apoc_cover_thumb.jpg

Hụt hẫng, Rysio lùi ra phía cửa. “Không có dấu chấm câu làm cậu khó chịu à?” hắn hỏi một cách gượng gạo.
“Nếu anh dùng dấu chấm câu, biết đâu mình sẽ không phải trình diễn màn chết chóc ở đất nước này.”
Một tràng sấm rì rầm vang động từ đầu này tới đầu kia thành phố.

Tiểu Khải Huyền – phần 1


♦ Chuyển ngữ:
22.06.2011
MinorApocalypse_thumb.jpg

Tận thế đã đến rồi đây. Nó đang đến, nó đang lết dần đến, hay đúng hơn, nó là ngày tàn mạt của thế giới riêng tôi, cái điều đang lén lút đổ ập lên tôi. Chung cuộc thế giới của riêng tôi. Nhưng trước khi vũ trụ tôi sụp đổ thành đá vụn, tan rã thành những nguyên tử, bùng nổ vào hư vô…

Trò Chơi DeNiro


♦ Chuyển ngữ:
24.05.2011
denirosgame_cover_thumb_thumb.jpg

Tôi đi dài theo những con đường và bắt gặp mình trên lối vào nghĩa trang. Tôi hút thuốc, leo qua hàng rào, đứng trước một mô đất. Ngôi mộ vẫn chưa được lấp đất. Tôi đứng và lắng nghe tiếng thì thầm của bố mẹ. Hay đó là tiếng gió vỗ lên những cây thánh giá bằng đá trắng?

Những khu vườn huyền bí ở Mogador: Tiếng Gọi của Đất

18.05.2011
mogador_thumb.jpg

Chúng ríu rít ẩm ướt, chúng hạnh phúc ồng ộc. Nếu chúng uống quá nhiều trước khi mặt trời lên, chúng sẽ phát ra một rung động kỳ lạ, không ý thức, như thể chúng đang bần bật run vì lạnh.

Câu Hỏi Finkler/ The Finkler Question

11.04.2011
thefinklerquestionhowardjacobson_thumb_thumb.jpg

Ở khoảng giữa những cây cột đèn đổ xuống cùng với gạch đá rơi từ trên cao, đôi khi hắn bắt gặp mình diễn tập lời trăn trối với nàng – cũng thường mượn từ những vở nhạc kịch Ý kinh điển – như thể thời gian đã gập xếp lại

Đổi

29.03.2011

Chiều thứ bảy, thành phố lắng đi, hoang mang và buồn bã. Như có giới nghiêm. Lục đạp xe vòng khắp phố. Tất cả quán xá, tiệm ăn, sạp hàng, quán cà phê đều đóng cửa. Trên đường phố, lơ thơ một vài chiếc xích lô, xe thồ lơ ngơ, không biết để kiếm khách hay để làm gì.

rằng từ ngẫu nhĩ…

1.03.2011

Chính bọn anh, trên nương rẫy, cũng tìm quên nhọc nhằn và bao nhiêu bức bách khác bằng cách nói chuyện tiếu lâm. Nó giải tỏa phần nào những bức xúc bản năng. Chỉ có chuyện tục là được nói thả giàn, không sợ đám “ăng ten” báo cáo. Đó là thứ ngôn ngữ phi chính trị, phi giai cấp.

trích 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần]: Chương 53

15.10.2010

Em bảo: “Junkim là cục than kip-lê gợi tình nhất.” Hắn càng cười to, và cầm lấy bàn tay em: “Cảm ơn lời khen của em! Hãy gọi anh là Junkim ‘than kip-lê’ nhé.”
Em còn hỏi tại sao lại đặt tên ban nhạc là Hanoi del Jazzy. Junkim lại càng cười to tướng hơn…

trích 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần]: Chương 33

8.10.2010

Chị chỉ nặng có 45 cân nhưng trong lúc hăng say bắn tầu bay Mỹ xâm lược chị đã vác được hai hòm đạn trên vai, mỗi hòm 45 kg. Lòng căm thù giặc cướp và sự hăng say chiến đấu đã làm cho chị lập nên kỳ tích thế giới. Sau này lại có cấp trên muốn chị vác lại hai hòm đạn cho khách quốc tế xem. Chị đã cố vác…

trích 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần]: Chương 29

1.10.2010

Trong cơn địa chấn hưng phấn của sáng tạo tôi đã nghĩ ra một màn trình diễn/sắp đặt performance/installation art kỳ vĩ mà tôi lấy tên gọi là “26 chữ cái”. Tôi xếp em đủ các hình mẫu tự: A, B, C, D, E, F, G, H, I, J, K, L, M, N, O, P, Q, R, S, T, U, V, W, X, Y, Z. Tôi thích nhất là những chữ A, G, M, S, T, W, X, Y, Z.

trích 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần]: Chương 16

28.09.2010

Trên thực tế người ta còn dùng bao cao su cho nhiều việc khác như buôn lậu ma túy, chứa các mẫu đất thí nghiệm… Trong các gulag (trại lao động) ở Nga Xô cũ người ta còn dùng nó để mua rượu lậu, mỗi cái bao có thể chứa tới 3 lít. Còn muốn thám hiểm vùng Amazon…

trích 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần]: Chương 1

24.09.2010

Nói chung là hầu như toàn bộ hệ thống các em tiếp viên nhà hàng ở Việt Nam đều vứt đi cả. Chúng nó phục vụ như thể đuổi khách đi vậy. Các bạn nước ngoài của tôi cũng đều nói với tôi thế. Nghe vậy tôi bảo họ là ở Việt Nam có thế các em ấy mới đi làm tiếp viên. Nếu không thì các em nó đã đi làm việc khác oai hơn.

Những Điều Họ Đeo Mang (phần 2)

8.05.2010

Họ mang tất cả những hành trang tình cảm của những người biết có thể một lúc nào đó mình sẽ chết. Tiếc nuối, sợ hãi, yêu thương, nhớ nhung – đó là những điều không cụ thể, nhưng những điều không cụ thể cũng có thể chất, trọng lực riêng, chúng có sức nặng cụ thể.

Những Điều Họ Đeo Mang (phần 1)

7.05.2010

Họ mang bộ cờ, bóng rổ, tự điển Việt Anh, phù hiệu của cấp bậc, huy chương đồng và Bảo Quốc Huân Chương, những cái thẻ nhựa có in điều lệ qui luật. Họ mang bệnh sốt rét và tiêu chảy. Họ mang chí, ghẻ chốc, đĩa, rong và nhiều loại rau rễ rữa thối mốc meo. Họ mang mặt đất–Việt Nam, nơi chốn, đất đai- một thứ bụi khô màu cam đỏ bám đầy giày bốt, quần áo, và mặt mày.

Quen

6.05.2010

Thuận như một con thú say mồi. Một tên lính lê dương. Toàn bộ bản năng của anh ta bộc lộ. Nó hữu hiệu, tràn trề, tự nhiên. Luôn luôn là một cuộc hiếp dâm không hơn không kém. Mọi nơi. Đâu cũng có thể là chỗ của Thuận. Giường. Bàn. Ghế. Trên sàn nhà. Trong phòng tắm. Ngoài sân sau. Khi đang làm bếp. Khi rửa chén. Khuya, sáng, trưa, chiều, tối.

Trích Đoạn những Người Ăn Sen: Thất thủ

28.04.2010

Thành phố lao đao như trong cơn mê. Helen ra phố, vắng tanh. Im vắng đến rợn người. Cấp bách lắm rồi. Lưỡi dao cạo cán dài của ông thợ hớt tóc nằm gọn trong vòng sợi dây da mài dao, trên mặt đất, lưỡi dao lấp loáng ánh nắng. Không cưỡng được, nàng cúi người nhặt nó, e rằng kẻ nào đạp phải sẽ bị đứt chân.

độc thoại molly bloom

29.01.2010

mình sẽ cho lão làm từ phía sau mình miễn là lão không làm bẩn tất cả số quần lót đẹp đẽ của mình O mình nghĩ chuyện đó không tránh khỏi mình sẽ giả bộ lãnh đạm 1 hay 2 câu hỏi mình sẽ biết qua câu trả lời khi lão như thế lão không ngậm nổi mồm đâu mình đi guốc trong bụng lão mình sẽ thít chặt mông lại và thốt ra vài từ tục tĩu

đọc thử một trích đoạn Con Ve Sầu từ cuối lên đầu

5.01.2010

Nàng nằm ngửa trên giường, chân hơi dạng, để tôi lấy khăn bông chùi cho khô người. Con dế nằm ẩn đâu đây lên tiếng kêu ri rỉ. Chúng tôi lắng nghe nó, và lắng nghe thân thể chúng tôi đang hòa vào nhau, không động đậy, nàng chỉ nhấc mình chừng hai phân để tôi vào nàng không hoàn toàn. Chúng tôi nằm như vậy rất lâu, mỉm cười nhìn nhau. Mây nói:

– Nếu mẹ thấy chúng mình nằm như thế này!

khi âm đạo mở miệng

11.12.2009

Xế trưa, trời nắng loá, người đàn bà đội nón, tay che mặt lững thững bước vào nhà cô nhi, kề miệng vào tai Bí Vàng nói nhỏ rằng bà bị ung thư tử cung, ước nguyện giúp bà được nhìn thấy âm hộ của bà một lần trước khi lìa đời.

mọi thứ tôi có tôi đem theo


♦ Chuyển ngữ:
22.10.2009

Tại bàn ăn, mẹ tôi bảo: Con đừng dùng nĩa đâm củ khoai, nó sẽ vỡ nát ra, dùng thìa mà xắn, dùng nĩa chỉ để lấy thịt khoai ra ăn. Hai thái dương tôi giật bưng bưng. Tại sao bà lại dùng chữ thịt ở đây trong khi đang nói đến khoai và nĩa? Bà muốn ám chỉ loại thịt gì?

cha con


♦ Chuyển ngữ:
14.08.2009

Ngay với tác phẩm đầu tay, cuốn Goodbye, Columbus (Giã từ, Columbus) xuất bản năm 1959, Roth đã thành công rực rỡ, và tập truyện này (gồm một truyện vừa và năm truyện ngắn) được trao tặng giải National Book, giải thưởng văn học cao quý nhất của nước Mĩ.

Đẻ sách – Chương 5: Độc giả ăn tác giả – Thư của độc giả Do Ngoc gửi tác giả Đẻ Sách

13.08.2009

Tác giả này! Nói chung, khi thưởng thức tác phẩm văn học, độc giả chúng tôi không thể chỉ ra nhà văn này đang theo một mình một làn trên xa lộ tân hình thức hay còn lẽo đẽo đuổi bắt đom đóm hiện thực thần kỳ, cũng như không thể đong đếm kịch tác gia kia ấp úng trong dòng Beckett đã bao lâu.

Đời thêm tươi…

27.06.2009

Vu Quy kể chuyện bán con đi làm dâu xứ Đài. Với văn phong hiện thực Nam bộ, Vu Quy tạo ra một huyền thoại thời đại về những con trai biển đơm ngọc. Biết phận văn chương không uốn lưng, tác giả không hy vọng khả năng in nó ở quê hương ngôn ngữ gốc là Việt Nam, và nay xin trân trọng ra mắt với cộng đồng hải ngoại.

Bậc thầy thuật hóa kim [10]


♦ Chuyển ngữ:
17.06.2009

Họ đi tới nhà bếp ở phía sau tu viện. Nhà hóa kim đốt lửa, và nhà tu mang đến cho ông một ít chì, mà ông bỏ vô trong chảo. Khi chì hóa lỏng, nhà hóa kim lấy ra khỏi túi quả trứng lạ lùng màu vàng. Ông ta bóc ra một mảnh mỏng như cọng tóc, bọc nó trong sáp, rồi bỏ vô cái chảo chì lỏng.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)