Trang chính » Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết Email bài này

Đời Thủy Thủ (chương 1)

0 bình luận ♦ 3.10.2011

 

Quyển truyện này đã được phát hành khắp miền Nam vào giữa năm 1969. Đây là loại hồi ức tiểu thuyết dự trù gồm nhiều tập. Đời Thủy Thủ là tập đầu tiên. Sau 42 năm, tác giả  rất hân hoan được phổ biến như là lưu niệm của một thời vào sông ra biển. Sách cũng được nhuận sắc và bổ túc các phần trước đây bị… phối hợp nghệ thuật.

Da màu xin hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết mỗi tuần một kỳ.

 

Chương Một

Tôi dựng cây đàn vào cuối giường, bước đến tựa lan can sân thượng của căn phố lầu ba tầng. Âm hưởng của những bản nhạc buồn còn làm tôi thờ thẫn. Tôi nắm chặt thanh sắt an toàn, nhắm nghiền mắt. Tôi có cảm giác nhịp tim như đập chậm lại và thân thể như được nâng cao, bay bổng. Tôi hốt hoảng mở bừng mắt.

Không xa bên dưới, qua những tàng cây thưa lá, hai dòng xe với ánh đèn trắng đỏ xuôi ngược chập chờn.  Tôi thấy Dũng mở cánh cổng sắt, dắt xe đạp ra đường. Tôi muốn gọi Dũng nhưng thấy quá xa.  Đang đàn hát với tôi, Dũng bảo là cần đi gặp người yêu, khi trở về còn hứng sẽ đàn hát tiếp. Tôi bước về phía cầu thang định xuống lầu nhưng chợt đứng sựng lại. Giờ này có lẽ Hiền và Thanh đang âu yếm nhau ở bàn học của nàng. Chỉ cần bước thêm vài bước, từ đầu cầu thang, tôi có thể nhìn thấy đôi uyên ương đó qua khung cửa sổ. Tôi quay về chỗ cũ. Đêm nay là đêm chót tôi ở đây, ít ra tôi cũng nên chờ Dũng về nói lời từ giã.

Dũng là bạn thời trung học ở Nha Trang sáu năm trước. Hiền là em gái Dũng.  Thưở đó Hiền ở tuổi mười hai mười ba. Ba năm sau chúng tôi vào đại học khoa học Sài Gòn, có thêm Thanh là bạn học mới của lớp toán đại cương.  Và ngay hôm đầu gặp gỡ, cô nữ sinh Gia Long tên Hiền đã tỏ ra quyến luyến Thanh. Chính hôm đó tôi bỗng thấy Hiền đã trở thành một thiếu nữ… rất đẹp. Cũng từ hôm đó, tôi bắt đầu hiểu biết thế nào là đau buồn…

Tôi lặng ngắm hình ảnh quen thuộc của thành phố về đêm. Những ô cửa sổ của các cao ốc có kích cỡ khác nhau, không cùng độ sáng. Vài vì sao rải rác trên khung trời úa vàng. Bây giờ là cuối tháng tư, còn là mùa Xuân, đúng ra là tôi phải thấy các chòm sao quen thuộc nằm về hướng Bắc. Tôi tẩn mẩn ôn lại tên từng chòm sao. Chòm Đại hùng tinh, Tiểu hùng tinh. Chòm Hải sư, Song nam, Thiên hậu… Tôi cũng không thấy nhóm Bảo Bình, là chòm sao quen dạng nhất được dùng để đặt tên cho khóa tôi.

– Anh Bằng!

Tiếng gọi của Hiền từ phía sau nghe thật dịu dàng. Tôi vẫn đứng bất động nhưng cảm giác bần thần gần như tan biến. Thùy đứng chạm cánh tay nàng vào cánh tay tôi. Tôi lại nghe tiếng gọi êm ái:

– Anh Bằng!

Tôi chầm chậm nghiêng mặt nhìn sang nàng rồi nhìn quanh quất, cố giữ giọng thản nhiên:

– Thanh không lên đâyvới Hiền sao? Chừng nào trở xuống, nhờ Hiền nói với Thanh anh cần gặp.

Hiền ôm cánh tay tôi:

-Anh Bằng! Anh tha lỗi cho Hiền!

Tôi nhẹ nhàng gỡ tay nàng:

-Hiền có lỗi gì?

-Lỗi đã làm anh khổ!

Tôi ngạc nhiên quay nhìn nàng:

-Hiền làm anh khổ?

Giọng Hiền ngập ngừng:

– Hiền đã cố tình làm khổ anh. Và Hiền hài lòng thấy anh buồn khổ! Nhưng đêm nay chính Hiền lại thấy… khổ!

– Hiền cố tình làm khổ anh? Sao Hiền … ác với anh thế?

– Vì Hiền… yêu anh.

Hình ảnh Hiền và Thanh hôn nhau thoáng hiện. Tôi gằn tiếng, xót xa:

– Nếu thật thế, anh xin cám ơn.

Hiền lại nắm chặt cánh tay tôi, giọng dịu dàng:

– Anh đừng mỉa! Anh nên hiểu rằng Hiền đã ngượng ngùng lắm khi phải nói Hiền …yêu anh. Hiền chưa bao giờ nói với ai như thế.

Tôi không ngăn được lời mai mỉa:

– Không nói yêu anh nhưng hành động chứng tỏ yêu người khác còn đáng… ngượng ngùng hơn.

Tiếng Hiền vang lên êm ái:

– Hiền xin lỗi, vô vàn xin lỗi. Hiền cần phải làm thế để biết chắc là anh có… yêu Hiền. Đêm nay thì Hiền đã hiểu. Và Hiền cũng có linh cảm là nếu đêm nay Hiền không nói gì với anh, Hiền sẽ vĩnh viễn mất anh.

Tôi nhìn sâu vào mắt Hiền, lúng túng lặng thinh trước một tiết lộ bất ngờ. Giọng Hiền thêm dịu dàng:

– Hiền đã hiểu cái tình anh dành cho Hiền. Hiền hiểu là không có ai yêu Hiền tha thiết như anh. Hiền hiểu…

Tôi nghĩ đến thời gian hai năm ở quân trường. Suốt thời gian đó Hiền và Thanh… Tôi bực tức ngắt lời:

– Hiền hiểu, rồi sao? Rồi đêm nay Hiền thấy cần… an ủi mấy lời? Anh không cần Hiền thương hại. Chẳng những không cần mà còn sợ được thương hại. Hiền hãy nhìn xuống đất xem…

Hiền nghiêng người ra bên ngoài, cúi mặt nhìn vào cái bóng tối thăm thẳm. Tôi tiếp lời:

– Ba năm trước, sau ngày Hiền gặp Thanh, anh đã đứng hàng giờ thế này và tự hỏi với độ cao thế này nếu nhảy xuống có đủ để chết ngay không nhưng cuối cùng như Hiền thấy anh vẫn còn đứng đây. Hiền có biết tại sao không? Tại vì suy cho cùng, nếu anh có chết thì cũng chỉ được Hiền thương hại.

Hiền bấu chặt hơn, giọng thiết tha:

– Hiền không thương hại. Hiền thương …thật mà!

Tôi nói chầm chậm, dứt khoát:

– Hiền có thương thật thì cũng … vậy thôi! Đêm nay là đêm chót anh ở nhà Hiền. Anh tự hứa kể từ ngày mai, ngày bắt đầu cuộc đời mới cũng là ngày không gặp lại Hiền. Khổ vì xa Hiền chắc chắn là ít hơn vì gần Hiền. ..

Hiền đăm đăm nhìn tôi:

-  Hiền đã làm anh đau đớn đến thế sao anh Bằng? Anh yêu Hiền đến thế sao anh Bằng? Hiền cứ tưởng anh không yêu Hiền…

Giọng Hiền tràn đầy tha thiết nhưng sao tôi vẫn thấy dửng dưng. Dường như những đam mê, những cảm xúc mà tôi dành cho Hiền đã trở nên chai đá. Lời Hiền như làn gió nhẹ thoảng qua:

– Tại sao đêm nay là đêm chót anh ở đây? Hãy đến với Hiền. Hãy ở lại nhà Hiền. Hiền thật lòng không muốn xa anh. Hiền cần anh.

Tôi nhìn thẳng vào mắt Hiền, gằn tiếng:

– Hiền cần anh để nhìn Hiền… âu yếm với kẻ khác? Ba năm qua Hiền đã làm khổ anh và thêm một tuần vừa qua chưa đủ để Hiền hài lòng sao? Hiền quả là… ác với anh nếu Hiền tiếp tục…

– Anh Bằng!

Tiếng gọi mang chút dư âm thảng thốt khiến tôi ngăn kịp những lời kế tiếp mà tôi biết sẽ xỉa xói hơn. Tôi thở dài:

– Anh xin lỗi đã cao giọng với Hiền. Thật ra, anh cũng hiểu, từ ngày Thanh xuất hiện trong ngôi nhà này, thì sự hiện diện của anh chỉ là thừa. Đêm nay, anh quyết định… biến đi vĩnh viễn.  Vì vậy cho anh nói mấy lời từ giả. Hiền có vui lòng nghe không?

Hiền chớp mắt, giọng buồn buồn:

– Hiền không quan tâm đến anh hay anh không quan tâm đến Hiền? Ngay từ ngày đầu gặp anh ở Nha Trang, Hiền đã  quan tâm đến anh.

Tôi đăm đăm nhìn Hiền:

– Ngày đầu gặp anh? Lúc đó, để xem, sáu năm về trước Hiền còn… con nít mà!

– Với anh thì Hiền là con nít, nhưng với Hiền, cái khổ là đứa con nít biết nhìn người mình quan tâm chạy theo các cô gái khác! Nhắc lại một việc để chứng minh. Nhiều buổi tối, ngay tại nhà Hiền, Hiền bắt gặp anh… nồng nàn hôn người yêu của anh.

Đầu óc tôi lướt qua những hình bóng ngày xưa. Tôi có đưa một cô đến chơi với Dũng và là người tôi mê đắm. Chính với cô này tôi không kềm được những nụ hôn lén lút. Cuộc tình đang nồng thì Nha Trang hết lớp trung học. Tôi buộc phải về Sài Gòn. Đang thư qua thư lại thì đột ngột Hiền … nghênh ngang giẫm bước vào đời tôi.

– Thế thì tại sao khi anh tỏ ra anh… quan tâm đến Hiền thì Hiền lại quá lơ là, đến mức tàn nhẫn với anh?

– Hiền thù ghét anh và muốn trả thù!

– Trả thù?

Hiền nở nụ cười buồn:

– Trả thù những nụ hôn anh tặng người đẹp của anh. Trả thù suốt hai năm ở quân trường anh không một lời thăm hỏi Hiền. Hiền biết, khi anh trở lại Nha Trang, tình cũ không rủ cũng tới…

Tôi đưa tay xoa mớ tóc ngắn trên đỉnh đầu. Hiền nói sai mà… cũng đúng! Ngay từ ngày đầu vào quân trường tôi đã chỉ mong sau chín mươi ngày huấn nhục để được ra phố tìm lại người xưa.  Nhưng người xưa đã bỏ đi không dấu vết. Rồi vào một buổi sáng cuối tuần lang thang trên phố Độc Lập tôi bắt gặp một người con gái khác cũng có mái tóc thề …Bất kể đang mặc bộ quân phục trắng với cầu vai alpha vàng ánh tôi cứ bước sau nàng đến tận nhà và liều mạng nhấn chuông. Từ đó các ngày cuối tuần là những ngày hạnh phúc dù chỉ trao nhau ánh mắt, nụ cười. Từ đó hình bóng Hiền mờ nhạt. Vậy mà, khi ra trường về lại bên Hiền tôi lại sa vào tình trường đau đớn với Hiền. Tôi quên hết những nụ hôn say đắm với hai người con gái Huế. Tôi chỉ thấy những nụ hôn nồng cháy Hiền dành cho Thanh.

Tôi lắc đầu xua đuổi. Trả thù một người cũng bằng cách âu yếm mặn nồng với người khác? Có thể thế không? Không lẽ Hiền không hiểu rằng những hình ảnh đó sẽ ám ảnh tôi suốt đời? Ngọn đèn vàng ở ngã tư chóp tắt thật đều báo hiệu sau mười giờ đêm. Tôi không còn được bao lâu nữa bên Hiền. Sẽ nói gì đây?  Sẽ nói gì để tôi không còn gì quyến luyến trở lại nơi này.

– Anh không ngờ Hiền có thể… ác với anh như vậy. Đến phút chót mà không vẫn không buông tha cho anh. Anh yêu Hiền đâu phải là một cái tội. Nếu anh có tội, chỉ là cái tội không quên được Hiền. Đời lính sung sướng nhất là những ngày phép, mà lại là những ngày phép đầu tiên của đời lính. Và những ngày phép đó của anh, anh đã dành cho những đớn đau vì Hiền.  Hiền chưa vừa lòng sao mà còn… cần anh ở lại!

Cả hai tay Hiền lay lắt cánh tay tôi:

– Anh đừng nói thế tội nghiệp cho Hiền. Hai năm anh ở quân trường, Hiền thật sự thấy đời Hiền không thể… thiếu anh. Bây giờ Hiền tha thiết mong anh đừng … xa Hiền!

– Nếu anh ở bên Hiền, Hiền sẽ đối xử với Thanh ra sao? Nghĩ cho cùng, cho dù Hiền có đối xử thế nào thì cũng có một người khổ! Hiền biết là anh chả vui gì khi thấy Thanh khổ. Vậy thì … cho anh cám ơn Hiền. Cám ơn đã lắng nghe và cám ơn lời mời trở lại. Và cũng cám ơn nhờ Hiền mà thấy được rằng quả là hai năm ở quân trường anh rèn luyện được ý chí sắt đá. Ba năm trước đứng ở đây, anh cứ muốn nhảy xuống. Nhưng bảy ngày qua, anh cũng từng đứng ở đây mà chỉ cười thầm may mà ngày xưa mình đã không nhảy …

– Anh cứ mỉa mai nhưng xin anh đừng đi.

Tôi cố nở nụ cười, hạ thấp giọng:

– Đừng bắt cá hai tay Hiền ạ! Hiền đã chọn Thanh…

– Không! Hiền chọn anh. Hiền chọn anh từ thuở… mười ba!

– Thôi cứ cho là Hiền thành thật đi, thì cũng đã muộn.  Mai anh xuống tàu và bắt đầu cuộc sống mới. Anh sẽ cố quên những nồng nàn Hiền dành cho Thanh. Anh nghĩ là đã đến lúc nên chấm dứt những gì thuộc dĩ vãng đau buồn… Mà muốn được vậy, cuộc sống mới đó nhất định phải không có bóng dáng của Hiền…

Hiền đột ngột ôm chầm lấy tôi, nghẹn ngào:

– Anh Bằng! Hiền yêu anh, yêu anh còn hơn cả anh yêu Hiền…

Tôi cảm thấy người tôi như nhẹ bổng, trôi bềnh bồng. Hai tay tôi vẫn buông xuôi, làm như nếu tôi vòng qua người Hiền, chúng sẽ dính hẳn vào da thịt nàng. Rồi tôi cảm thấy rung động thật sự, rung động như lần đầu được Hiền ôm nói lời chia tay tiễn tôi nhập ngũ hai năm trước. Chính cái ôm đó đã mang tôi đến với Hiền sau khi ra trường. Tôi nâng nhẹ đầu Hiền và đẩy khỏi ngực. Tôi đăm đăm nhìn khuôn mặt thật đẹp thật dễ thương. Mái tóc đen buông xỏa ngang vai, vài sợi vắt ngang đôi mắt long lanh như sắp khóc. Và đôi môi gợi cảm, mời mọc đang mỉm cười… Tôi chợt uất ức đến nghẹn ngào. Đôi môi đó, mới cách đây vài tiếng đang gắn chặt môi Thanh ở bàn học của nàng khi tôi bất chợt từ sân thượng xuống lầu tìm cây đàn. Và chính nụ cười đó nàng thường dành cho tôi mỗi khi tôi bắt gặp hai người đang âu yếm. Tôi cười gằn, chua xót:

– Lần trước,  sắp vào quân trường, anh được một vòng tay ôm tiễn đưa. Lần này, sắp về đơn vị mới, cũng vòng tay ôm đó. Anh không trở lại là đúng. Có trở lại thì vẫn phải nhìn thấy đôi môi thuộc về người khác!

Hiền ôm cứng tôi, môi nàng tìm môi tôi. Hai tay tôi buông xuôi, môi mím chặt. Ánh mắt hờn dỗi của Hiền chiếu thẳng vào mắt tôi. Rồi ánh mắt ấy dần dần biến thành tia chớp. Hiền đột ngột nới lỏng vòng tay, bước lùi một bước, khe khẽ lắc đầu.

Tôi rút một điếu thuốc gắn lên môi và thong thả châm lửa. Tôi hít thật sâu, nín thở một lúc rồi thổi ra một hơi dài. Ngụm khói làm tôi choáng váng. Tôi chập choạng bước sang lan can phía đối diện. Một vài căn phố lầu vươn lên giữa một khu xóm nghèo nàn ôm vòng vèo theo những con hẻm chập choạng tối tăm. Bên trên nó là vùng trời thăm thẳm đầy sao.  Tôi nghĩ về những ngày sắp tới với những bến lạ bờ xa. Tôi nghĩ về những vùng biển với những đàn hải âu bay lượn.  Tôi tưởng tượng những cơn bão loạn cuồng mà tôi sẽ phải chịu đựng suốt một đời. Tôi tin rằng dù biển có động mạnh đến độ nào cũng sẽ không làm tôi chán nản, mệt mỏi như hiện tôi đang chán nản mệt mỏi…

Hiền vẫn đứng chỗ cũ, khuôn mặt hướng xuôi theo con đường Lê Văn Duyệt . Xin từ giã con đường kỷ niệm thân thương. Xin chào biệt ngôi nhà của tình yêu, tình bạn. Xin vĩnh biệt Hiền.

Hiền đang nghĩ gì về tôi, tôi không đoán được nhưng chắc chắn là Hiền đang mỉm cười. Tôi nhún vai búng mẩu thuốc lá. Đốm lửa quay tròn rơi xuống, rơi xuống rồi vỡ tan…

bài đã đăng của Vũ Thất

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)