Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Trích đoạn tiểu thuyết Email bài này

Gián Điệp Trong Ngôi Nhà Tình Yêu


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 20.04.2012

 

Anaisnin

 

Tiểu thuyết “Gián Điệp Trong Ngôi Nhà Tình Yêu” (A Spy In The House of Love), xuất bản 1954, thám hiểm sự dày vò của nhân vật Sabina – mà nhiều người cho rằng được dựa trên cuộc đời và trải nghiệm của chính tác giả Anaïs Nin – một người đàn bà đã dối chồng, Allan, ngoại tình nhiều lần, và hành trình trị liệu tâm lý của cô để có thể đối mặt với những gian dối của chính mình. Tác giả Anaïs Nin viết tác phẩm này trong lúc bà đang có nhiều quan hệ ngoại hôn.

~~~~~

 

Nàng mở mắt và nhận ra mình đang trong khoang thuyền, nằm trên chiếc áo choàng của Phillip đang che chắn nàng rất ga-lăng khỏi những cáu cặn, nước rỉ, và những con hà. Phillip nằm cạnh bên nàng, duy đầu anh cao hơn đầu nàng và chân anh duỗi dài hơn cặp chân nàng. Anh thiếp ngủ, tự toại, thở sâu. Nàng ngồi dậy dưới ánh trăng, giận dữ, bồn chồn, thất trận. Cơn sốt đã lên cao độ và uể oải tách rời khỏi đam mê của nàng, bỏ mặc nó khát khao thỏa mãn và mắc cạn. Cơn sốt cao và không đến đỉnh – Giận Dữ, Giận Dữ – cốt lõi từ chối tan chảy, trong lúc Sabina đã quyết ý sẽ là đàn ông, tự do sở hữu và đam mê mạo hiểm, hưởng lạc với một kẻ lạ. Thân thể nàng không chịu tan chảy, không tuân theo ảo mộng du dương tự do của nàng. Nó lừa bịp nàng cuộc vui phiêu lưu mà nàng đang mưu cầu. Cơn sốt, hy vọng, ảo ảnh, đam mê lơ lửng, không được thỏa mãn, tồn tại với nàng suốt đêm cho đến hôm sau, cháy rực bên trong nàng và khiến mọi người trông thấy nàng phải thốt lên: “Sao cô ấy gợi cảm đến thế!”

Phillip thức giấc và mỉm cười tri ân. Anh đã cho và nhận và đang mãn nguyện.

Sabina nằm đó nghĩ ngợi nàng sẽ không gặp lại anh lần nữa, và thầm mong một cách tuyệt vọng rằng nàng lại có cơ hội đó. Anh nói đến thời thơ ấu và niềm yêu thích bông tuyết. Anh từng rất mê trượt tuyết. Rồi bỗng nhiên, không điểm chuyển tiếp, một hình ảnh nào đó chen vào quang cảnh bình dị thơ mộng này và anh nói: “Đàn bà không bao giờ tha cho anh.”

Sabina nói: “Khi nào anh muốn có một người đàn bà không đòi hỏi anh luôn phải làm tình, thì hãy đến với em. Em sẽ hiểu.”

“Em thật tuyệt khi nói như thế, Sabina ạ. Đàn bà luôn cảm thấy bị tổn thương nếu như [đàn ông] không sẵn sàng tâm trạng đóng vai người tình lãng mạn, khi đã chịu nhận vai.”

Những lời tâm sự của nàng đã dẫn dắt anh ghé lại ngày hôm sau, lúc anh thú nhận với nàng là anh chưa bao giờ ở với ai đó quá một đêm bởi vì “ngay sau đó họ bắt đầu đòi hỏi quá nhiều, bắt đầu yêu sách…”

Anh đã đến và họ cùng thả bộ đến cồn cát. Anh nói nhiều nhưng luôn luôn một cách khách quan, không đề cập đến cá nhân. Sabina thầm mong anh sẽ chia sẻ cho nàng nghe một điều gì đó đủ tan chảy cốt lõi nhục cảm khó tan chảy của nàng, để rồi nàng sẽ hưởng ứng, để anh có thể phá vỡ nàng khỏi kháng cự của chính mình.

Rồi cái ngớ ngẩn của sự mong đợi đó khiến nàng kinh ngạc: đi tìm sự hòa nhập nào đó bởi vì nàng không thể đạt đỉnh nhục cảm, trong khi nàng chỉ muốn tìm đỉnh nhục cảm, đạt đến tự do phiêu lưu như một người đàn ông, đến điểm khoái lạc mà không cần phụ thuộc vào điều gì, với hy vọng nó sẽ cởi trói nàng khỏi những hoang mang liên quan đến tình yêu.

Trong một phút giây, nàng nhìn nhận những hoang mang của nàng cũng tương tự như việc nghiện thuốc phiện, rượu chè, hay cờ bạc. Cũng là những thôi thúc khó cưỡng lại, sự căng thẳng, cưỡng bách, rồi trầm cảm tiếp theo hành động đầu hàng cho thôi thúc, đột ngột, chua xót, trầm cảm, rồi lại cưỡng bách tiếp nối…

Ba lần trên biển, mặt trời, và mặt trăng chứng kiến và chế giễu sự gắng sức chiếm hữu trọn vẹn Phillip của nàng, chiếm hữu cuộc phiêu lưu này, người đàn ông này, người mà bao nhiêu đàn bà khác đang ganh tỵ với nàng.

Giờ đây trong đô thị, giữa mùa thu tím ngắt, nàng đang đi về hướng căn hộ của anh sau khi nhận một cú điện thoại. Những cái chuông trên chiếc nhẫn kiểu Ấn anh tặng nàng đang leng keng một cách hoan lạc.

Nàng nhớ lại niềm sợ hãi rằng anh sẽ biến đi sau mùa hè. Anh đã không hỏi địa chỉ nàng. Một ngày trước khi anh đi, một người bạn đến viếng. Anh đã nói về người đàn bà này một cách dè dặt. Sabina tiên đoán rằng nàng là người thiết yếu. Nàng là ca sỹ, anh đã dạy cho nàng, âm nhạc trói họ vào nhau. Sabina nghe trong giọng nói anh âm hưởng kính trọng mà nàng không muốn hưởng ứng thêm, giống như giọng của Alan khi anh nói về nàng. Phillip có mối thương cảm với người đàn bà này như Alan có cho Sabina. Anh kể cho Sabina nghe về sức khỏe suy nhược của nàng một cách âu yếm, trong khi Sabina luôn giấu kín cơn lạnh mỗi khi họ bơi lội, hoặc cơn mệt khi họ tản bộ quá lâu, hoặc cơn nóng sốt khi phơi nắng quá mức.

Sabina nghĩ ra một trò chơi mê tín: nếu người đàn bà này xinh đẹp, Sabina sẽ không gặp anh lần nữa. Nếu ngược lại, nếu nàng không là người được yêu vững chãi, thì Sabina sẽ là một nảy ý, sự bốc đồng, thuốc phiện, cơn nóng sốt.

Sabina ngạc nhiên khi trông thấy nàng. Người đàn bà ấy không xinh đẹp. Nàng nhợt nhạt như tàu lá, mỏng manh gần như sắp tan biến. Nhưng trong sự hiện diện của nàng, Phillip bước thật nhẹ nhàng, sung sướng, bị chinh phục bởi hạnh phúc, bớt gắng gượng, ít đi ngạo mạn, chỉ còn lại niềm an bình dịu dàng. Không có những tia chớp trong đôi mắt xanh lạnh của anh mà là một vạt sáng chớm ngày nhẹ nhàng.

Và Sabina biết khi anh muốn tìm cơn nóng sốt, anh sẽ gọi nàng.

bài đã đăng của Anaïs Nin


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)