Trang chính » Ngày 30 tháng Tư, Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết Email bài này

mùa địa ngục (kỳ 2)

Ba tháng đầu tiên lấy vợ, Tu khám phá ra mình có dấu hiệu trục trặc khả năng sinh lý. Tháng đầu tiên không có gì đặc biệt, nhưng vào tháng thứ hai, vợ chồng gần gũi anh có thấy chút khác lạ. Mỗi lần ôm Cẩm trong vòng tay, anh cứ nhớ đến Khôi. Thấy khuôn mặt Khôi buồn bã và những lời nói của bạn ngày nào như rót vào tai, sự hưng phấn tan biến. Cẩm hỏi, “Anh sao thế, sao mặt anh lại lạnh thế này, trúng gió phải không?” Tu gật đầu lòng muốn bào chữa cho cảm xúc. Anh nói với Cẩm, “Em lấy cho anh chai dầu.” Khi Cẩm chà xát dầu lên vai cổ và lưng chồng xong, mệt mỏi nằm lăn ra ngủ.” Tu ngửa mặt nhìn chăm chú trần nhà như cố hình dung lại khuôn mặt của Khôi. Không có gì, chỉ một màu trắng lờ nhờ mông lung. Thở dài, Tu nhẹ nhàng bước xuống giường ra phòng khách ngồi hút thuốc vì sợ làm Cẩm thức giấc.

Tình trạng này lập lại vài lần, sau đó thêm vào cá tính bộc trực của Cẩm khiến Tu tự hỏi, “Có phải Cẩm khả năng sinh lý quá mạnh hay chính mình bất lực?” Tình trạng về sau quá thường xuyên xảy ra nên Cẩm khó chịu ra mặt. Cẩm hỏi Tu, “Anh có bồ phải không? Tại sao lại yếu như vậy, em cảm thấy bị bỏ rơi đấy!” Tu lắc đầu đính chính, “Không có, có thể anh có vấn đề sức khỏe để ngày mai anh đi gặp bác sĩ.” Hôm sau Tu gặp bác sĩ Mai. Ông ta lấy dữ kiện cá nhân, khám tổng quát xong nói với Tu, “Anh sức khỏe tốt, không có vấn đề thể chất. Việc sinh lý trục trặc có thể do tâm lý. Anh lại mới lập gia đình. Tôi hỏi thật, “Anh có yêu vợ anh hay không? Trước tiên anh trả lời cho chính mình, sau đó mới nói với tôi. Suy nghĩ kỹ lưỡng, tuần sau đến gặp tôi cũng vào giờ này.”

Tuần sau gặp bác sĩ, Tu lắc đầu nói, “Tôi rất yêu vợ tôi!” Bác sĩ Mai nhìn Tu chăm chú, rồi nhìn tập hồ sơ bệnh án trước mặt. Ông hỏi, “Anh yêu vợ sao lại lắc đầu?” Tu lúng túng trả lời, “Tôi quên…” Bác sĩ Mai lại hỏi, “Quên cái gì?” Tu nhìn trừng trừng ông ta. Bác sĩ nhìn ra cửa sổ nói bâng quơ:

                “Không lẽ anh quên yêu vợ!”

Nói xong ông ta cười, “Xin lỗi tôi nói đùa.” Tu nhìn ông rồi cúi xuống như suy nghĩ. Bác sĩ Mai nhìn Tu chậm rãi nói:

“Làm tình cơ bản do bản năng, nhưng trong hôn nhân hội tụ nhiều yếu tố để có kết quả mỹ mãn về cả tinh thần lẫn thể xác. Tình yêu đóng vai trò chủ yếu trong việc kết hợp thể xác, do đó yếu tố tâm lý chủ chốt trong việc làm tình của vợ chồng. Vấn đề trục trặc sinh lý của anh tôi cho rằng do tâm lý. Anh về suy nghĩ kiểm tra tỉ mỉ cấu trúc hôn nhân của mình để sửa đổi, hàn gắn bổ sung nếu cần. Sau đó vẫn không giải quyết được, anh có thể đến gặp tôi để chúng ta có phương án khác.”

Tu hiểu lời giải thích của bác sĩ Mai, nhưng Tu quan niệm cuộc hôn nhân mang tính tay ba giữa mình, Khôi, và Cẩm cùng hệ lụy của nó phải giữ bí mật. Tu không muốn ai biết vì thiết nghĩ mình chịu trách nhiệm. Anh phải tìm cách giải quyết, và cho đến ngày hôm nay đã hơn mười năm. Chuyện chăn gối vợ chồng thực sự là mối quan tâm hàng đầu của Tu. Hình như cuộc sống lứa đôi của anh hiện tại hoàn toàn mang tính đối phó, và quyết tâm vượt qua vấn đề lại mang tính sống còn. Dĩ nhiên nó hết sức bí hiểm đối với những người thân quen quan tâm đến vợ chồng anh. Hôm nay lại thêm Hậu, và Hậu đặc biệt chính là người duy nhất mà Tu muốn tâm sự cái bí mật ấy. Trong khi đó, Hậu cũng phát hiện ra Tu đang nói chuyện với anh, không phải là Tu một thời thơ mộng xa xưa. Có gì đó không ăn khớp trong một con người mà Hậu quen biết gần hai thập niên qua. Hậu hỏi:

                “Thế anh có đi gặp bác sĩ lần nào nữa hay không?

Tu lắc đầu, “Bởi anh nhận ra vấn đề của riêng mình và anh phải tự giải quyết.” Tu nhìn Hậu nói thêm, “Vì đó là trách nhiệm của anh.” Thực ra Tu chỉ mơ hồ nhận ra mình là lý do duy nhất, nhưng anh không rõ ràng lý do gì gây ra vấn đề. Đặc biệt hơn nữa, sau đám cưới anh phát hiện Cẩm đẹp, quyến rũ hơn trước kia rồi tự hỏi nhiều lần mình có yêu Cẩm, hay chỉ duy nhất một điều hoàn thành ý nguyện của Khôi? Nhưng không hề có giải đáp, cho đến khi nỗi ám ảnh Khôi và việc bất lực từng phần xảy ra trên chính cơ thể kiểu “lực bất tòng tâm”, càng khiến Tu đau đầu hơn nữa. Về sau Tu càng tìm tòi những phương thuốc dân gian với hy vọng giải quyết được bế tắc hiện tại.

Có Một Thời Điêu Linh

Biến cố lịch sử lớn lao 30-4 năm 1975 đã thay đổi số phận con người Hậu. Anh hai mươi bốn tuổi, được giáo dục, trưởng thành, và cơ bản nhân cách hình thành trên phần đất phía Nam vĩ tuyến 17, dưới chế độ chính trị có tên Việt Nam Cộng hòa. Ý thức hệ chế độ chính trị này mơ hồ, và chỉ tương phản một khi đặt cạnh chế độ chính trị đối lập miền Bắc, có tên Việt Nam Dân chủ Cộng hòa do đảng Cộng sản lãnh đạo. Tuy chỉ là một nước Việt Nam nhỏ bé chia đôi, nhưng cuộc chiến tranh Nam Bắc VN lại là đại biểu chính yếu của loài người thế kỷ hai mươi, đặc biệt sau thế chiến thứ hai. Nó là phần nóng của cuộc chiến lạnh mà hai thế lực tư bản và cộng sản đang tiếp tục đối đầu. Cuộc chiến tranh này không chỉ nóng, mà còn vô cùng tàn bạo trên đất nước Việt Nam.

Hậu mê đọc sách lúc còn đi học. Về sau đi làm, anh vẫn tiếp tục đọc tuy có ít hơn, nhưng đọc sách là một phương tiện giải trí tinh thần tuyệt vời. Đến khi những người cộng sản chiến thắng vào thành phố. Tất cả thay đổi làm nổi bật sự khác biệt của hai phe trong cuộc chiến tranh, mà trước kia nếu có hiểu chỉ hiểu mơ hồ hoặc từng phần. Dĩ nhiên trong đó có việc đọc sách. Sách miền Nam trở thành quốc cấm, và người dân phải đem giao nộp cho chính quyền mới tất cả mọi thứ sách mà họ có, hoặc bí mật chôn giấu nó đi nếu không muốn bị tịch thu, và chịu bản án tuyên truyền phản động.

Lúc bấy giờ Hậu không còn là Hậu của trước kia. Điều đó cũng giải thích phần nào sự thay đổi của Tu đến độ Hậu không ngờ được. Nhưng con người Tu hôm nay, theo lời kể của anh ta phần lớn có thể do cuộc hôn nhân mà ra. Về nhà đêm ấy Hậu suy nghĩ hoàn cảnh của Tu. Anh suy nghĩ tận tình, và thèm muốn đào sâu thỏa thích. Dù đau đầu với vấn đề người bạn năm xưa, Hậu vẫn thích hơn là sự tĩnh lặng chỉ nghe hơi thở của mình, vì bao giờ anh cũng chỉ thấy mình chờ đợi. Mà Hậu chờ đợi cái gì sau ngày tháng kinh khủng ấy? Anh không cựa quậy được, và ý thức điều ấy rõ ràng.

Suốt thời kỳ điêu linh trong các trại cải tạo, Hậu nhận ra mình tồn tại, sinh hoạt như mọi người nhưng với tâm thức tàn phế, tri giác đui mù và thân phận trói buộc. Suy nghĩ vấn đề là một quá trình thuận lý, nghịch lý ngay cả phi lý nhưng bây giờ tư duy Hậu ngắt quãng và lạc bước. Có những cảm xúc không hề nhận ra để có kết quả, và cuối cùng như người trong cơn mê sảng, Hậu tuyệt vọng. Anh chỉ còn một giải pháp duy nhất là nín thở. Nhưng nhiều đêm nhận thức tình trạng nín thở của mình, Hậu tự hỏi, “Không lẽ phải nín thở suốt đời còn lại của mình.” Rồi những đêm tiếp theo, Hậu mơ thấy mình cô đơn đứng mãi miết trên ghềnh đá núi cao lắng nghe tiếng thác, tiếng ì ầm sấm động từ chân mây xa. Thức giấc dư âm giấc mơ lãng đãng, Hậu thấy mình dễ chịu hơn rất nhiểu, tuy ý thức nín thở không hề biến mất, nhưng không đè nặng như trước kia. Cứ như thế mãi đến lúc Hậu được tha về với xã hội, những khó khăn chồng chất còn làm nổi bật hơn nữa hiện thực nín thở của mình. Có lúc tuyệt vọng, Hậu nghĩ đến cái chết như một phương thuốc giải quyết cơn bệnh trầm kha kia. Lúc bấy giờ cơn mơ trở về. Lần này trong tiếng sấm ì ầm kia từ miền chân trời, anh nhận ra một đôi mắt. Từ đôi mắt ấy vọng tiếng nói mơ hồ nhưng không hề xa lạ, “Về đi anh!” Thế thôi Hậu thức giấc, đếm hơi thở của mình nhận ra dường như có thêm một hơi thở thứ hai thúc đẩy hơi thở thứ nhất. Việc này xảy ra vào những lúc tinh thần Hậu suy sụp nhất. Nhưng Về Đi mang ý nghĩa gì ngoài việc Không Thể ChếtTrở Về nơi có thể cưu mang, chứa chấp cùng dung thứ, nếu có những mâu thuẫn, tranh chấp. Hậu nghĩ đến một quê hương vô vọng dành cho những con người như anh, và từ đó anh nhận ra mình thỏa hiệp với chính hơi thở duy nhất của mình.

Hậu biết cơn mơ mang tính cứu rỗi. Đêm nay sau khi chia tay Tu từ quán rượu, Hậu rối bời với khả năng một Tu vô thức dồn nén tận đáy bùn đen của cuộc chiến tranh, cùng một khao khát trả thù muộn màng xuất phát từ sự ganh tỵ tình cảm với Khôi, và sau đó với một Khôi nhị trùng nhân cách trong con người Tu. Nhưng Khôi hay Cẩm cũng chỉ là bạn thân yêu ban đầu của Tu. Ý thức Tu phải nhận ra điều đó, và nó sẽ bình thường định hướng Tu phải làm gì sau khi bạn mình chết. Thân xác Khôi chết nhưng tinh thần Khôi còn, trong khát vọng nhắn nhủ yêu cầu Tu yêu thương và bảo bọc Cẩm. Bản năng sinh tồn hay tính dục dù tự nhiên, bẩm sinh không mâu thuẫn hay mù quáng ý thức trật tự bẩm sinh. Có nghĩa muốn đạt được mục đích, bản năng có thể biết lúc nào nên dừng lại, thối lui hay hủy bỏ toàn bộ một khát vọng. Điều này không tuyệt đối nhưng trường hợp Tu, một nhân cách phổ quát của xã hội con người, làm như có ngoại lệ. “Thỏa hiệp với cái chết” trong khi Tu thay vì “Thỏa hiệp với cái chết” Tu cần phải sống, bất kỳ giá nào vì “Cẩm hôm nay không phải là Cẩm ngày Tu đầu tiên gặp tại nhà ông Nhẫn.” Do đó, thay vì yêu thương che chở Cẩm như thỏa thuận với Khôi, Tu tìm cách chiếm hữu một Cẩm thứ hai đồng thời ý thức phản bội lại người bạn thân yêu của mình. Sự bế tắc nảy sinh từ xung đột trong cõi ý thức và âm mưu vô thức định hình trên bản năng khiến Tu lúc thế này, lúc thế kia. Đấy là một giả thuyết Hậu nghĩ như thế. Nhưng Hậu không dám suy nghĩ xa hơn. Anh hy vọng có dịp chính Tu nói với anh nhiều hơn vấn đề bế tắc của Tu từng kể ra.

Sáng nay Hậu gặp Hiển, một người bạn cũ từ Lâm Đồng về thăm anh. Hiển cũng trải qua hơn sáu năm trong trại tù cải tạo miền Nam, về thành phố trước Hậu ba năm. Hiển quê Tam Kỳ Hội An, ra trại thay vì về quê là chỗ cư trú được ghi trên giấy Ra Trại, Hiển ở lại Sài gòn. Anh sống trôi nổi bấp bênh với đủ thứ nghề: bỏ café xay cho các quán, bán giấy báo cũ, thu dọn đồ phế thải… Hiển kể với Hậu, “Đó là thử thách của tao, thời này tao là cục đá dưới chân cầu, mặc cho gió mưa bão táp.” Hậu hỏi, “Sao mày không về quê?” Hiển lắc đầu, “Tao không có giấy tờ?” Hậu ngạc nhiên, “Giấy ra trại mày đâu?” Hiển nhăn mặt:

                “Tao xé rồi!”

                “Tại sao?”

                “Tao không tìm thấy chính quyền nên tao xé.”

                “Thế chính quyền địa phương chỗ mày ở?”

Hiển lắc đầu, “Đó là Tà quyền! Lý do tao xé giấy ra trại.” Hậu bật cười, anh nghĩ ngay hành động của Hiển chứng minh sự khao khát tự do của nó. Bây giờ không có chính quyền nên nó thoải mái đi lại, không phải trình diện hay viết báo cáo hàng tuần, trong khi Hậu nín thở làm việc đó.

Vấn đề hiện giờ cái tự do của Hiển có trọn vẹn hay không là chuyện khác, nhưng nó phải rày đây mai đó vì sợ kiểm tra giấy tờ hộ khẩu. Hiển và Hậu đạp xe xuống hẻm Nguyễn Thiện Thuật ăn nghêu và mực khô. Những xị rượu thuốc vô danh được tiêu thụ bởi những con người không giấy tờ, không chỗ ở là một biểu hiện đặc trưng thời kỳ hỗn mang của thành phố từng một thời hoa lệ này. Hiển bảo như thế. Hậu lại hỏi, “Có còn làm thơ hay không?” Hiển cười trả lời na ná như Tu, “Không làm thơ thì làm cái gì bây giờ.” Thấy Hậu nhìn như thắc mắc, Hiển nói:

                “Làm thơ mới thật sự tự do mà tự do được mới là vinh quang.”

                “Thế có viết ra giấy để in hay không?”

Hiển lắc đầu chỉ vào trán nói, “Chỗ này, thư viện của thời xuân thu chiến quốc.” Uống hết xị rượu trời đã về chiều. Hậu hỏi Hiển tối ngủ ở đâu, Hiển nói ngủ ở xa lộ hàng Xanh. Hiển có người bạn cùng quê có nhà nằm cạnh xa lộ. Nơi đó là địa chỉ thường trực của Hiển. Nhưng Hiển nói thêm, “Đêm nào có công an kiểm tra giấy tờ, tao ra gầm cầu xa lộ ngủ.” Uống hết xị rượu thứ hai, cả hai đều say. Hiển nói có thể tháng sau nó đi Bảo Lộc, lý do là có thể chuyển sang nghề trồng café. Hai người chia tay.

(còn tiếp)

bài đã đăng của Lê Lạc Giao

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)