Cả cái may-ô trắng hắn nhét tọng vào mồm má. Cái may-ô hắn thường khoác trên vai trần khi trời đổ nắng. Màu da của hắn đen thui như dầu hắc rải đường. Thường ngày hắn hiền lành nhất bọn. Ít nói, ít cười, nhưng khi tung tiền hay cho quà hắn lại là tay hào phóng nhất. Ở hắn toát ra cái mùi Có Thể Tin Tưởng Được, nhưng ngay lúc này đây, má ngập ngợp mùi bia rượu. Má cố giãy giụa dưới cánh tay hắn. Bóng tối đặc lềnh dù trời sáng trưng. Cánh tay hắn nặng hơn toàn thân má. Nó là khối quyền lực. Hắn nhấc bổng người má, tấn mạnh vào tường, tạo tiếng to đùng. Má ngất nửa thân dưới. Hắn khoá tréo hai tay má đằng sau. Tấm thân hắn là lò lửa. Con trâu điên biết chính xác muốn gì. Cái may-ô hắn tọng trong mồm làm má nghẹt thở. Má thấy mình đang bị ai vất xuống vực thẳm từ trời cao. Hàng triệu vòng tròn xoay tít trong tròng mắt. Sức mạnh quyền lực thật khủng khiếp. Thịt dần thịt. Hắn như cọp say máu, xé toạc má. Hắn đâm vật gì cứng như khúc củi vào háng má, sâu thấu đỉnh óc. Đớn đau má hét, Không Được. Cơn đau bùng theo từng cái thốc người của hắn. Mạnh bạo. Liên tục. Mớ tóc dài của má hắn xoắn ghì trọn mấy vòng tay. Hắn nhai nát đầu vú má. Hơi thở hắn như sấm rầm. Má cố cắn cào cấu nhưng không được. Hai chân má cố đẩy cũng không được. Má không thể bám vào vật thể hay ý niệm nào cả. Ôi! Quyền năng của kẻ có sức Mạnh. Má Vỡ Tan Tành.
Giờ đây, mỗi khi đi tiểu hay đi cầu, Võ Thị Gái nghĩ ngay đến khúc củi dài, khô, cứng, đầu nhọn hoắc thọc sâu vào lỗ-đít-lỗ-đi-tiểu-Ôi-đớn-đau-đến-dường-nào. Quá khiếp sợ, Võ Thị Gái nín nhịn. Bụng mỗi ngày một trương phình.
. . . . . .
Sau biến cố cái chày giã hung bạo cái cối, Võ Thị Gái chỉ hoàn được một phần mười hồn. Gã Mỹ to con nhất, câm lặng nhất, quẳng nhiều tiền nhất, lại tàn bạo nhất. Võ Thị Gái nhớ lúc hắn tọng cái may-ô vào họng, hơi thở hắn sặc mùi rượu đế quốc Mỹ. Mùi của những quán bar mọc lan như nấm dại ven mặt lộ. Nhiều lần phải đi ngang, Võ Thị Gái rán sức băng thiệt lẹ, sợ có ai nhào ra nắm cổ lôi vào. Quán bar như thỏi nam châm, có khả năng hút hầu hết những đứa con gái đồng trinh đồng lứa. Vào trong đó, trở ra thành ai khác. Nó có quyền phép làm đứa con gái không còn nhớ tên, nhớ tuổi, nhớ người đẻ ra mình. Những gã đàn ông khuôn mặt lầm lì, ra vẻ ta đây sẵn sàng chở che các cô gái, luôn đi tới đi lui trước cửa, thỉnh thoảng búng ngón tay cái tróc, miệng nhai kẹo sing-gum, huýt sáo, mắt lườm. Âm thanh bùm bùm bùm quắn đặc khói thuốc lá, khói xăng xe đò, xe jeep, xe vận tải, xe nhà binh, và mùi bia rượu, mùi mồ hôi, mùi đô-la càng ngày càng toả kín bầu trời. Cả xóm, chẳng trừ một ai, đều bị đám lính Mỹ va mạnh vào người, không đầu thì chân, không trong bụng thì ngoài da, chỉ vì chúng giúp thanh toán cái đói. Cả xóm thay đổi, khó hình dung khuôn mặt, nhịp sống bình thường ngày cũ. Những cái giếng, thường ngày lũ con nít, đám đàn bà ra tắm giặt, đã bị lấp. Giờ chỉ còn hai cái, một ở cuối ngõ, và một ở sau sân miếu. Võ Thị Gái đi gánh nước ở cái cuối ngõ.
Cái bụng càng trương to thì khoảng cách vô hình càng xa lạ. Cái khoảng cách vô hình xa lạ làm Võ Thị Gái ngột thở. Nước mắt không chảy ra từ cửa mắt mà từ cửa mình, thoảng mùi húng lủi khô và vị chát mướp đắng. Phải chi nước ép từ tim, tuôn từ mắt, thì Võ Thị Gái có thể cười được dễ dàng với mọi người chung quanh, hay chỉ cười với riêng mình mỗi đêm trước khi chìm vào giấc ngủ, mang theo chùm tia sáng mặt trời lúng búng giữa trưa, hay mùi dú dẻ chín lịm, mọng căng phủ ấm da thịt giữa đêm rằm. Giờ thì, mùi lá bí xanh, màu hoa bí vàng rất đỗi buồn bã. Vũ trụ tối om.
. . . . . .