Trang chính » Chuyên Đề, Coronavirus, Sáng Tác, Thơ Email bài này

Coronavirus

 

coronavirus

 

 

 

tôi đang hít thở bầu không khí chết chóc, tang thương rình rập, rượt đuổi sau lưng.
‘nó’ rượt đuổi bất kỳ ai. từ tổng thống đến kẻ sát nhân. từ tỉ phú đến người vô gia cư. từ đứa bé đang tượng hình trong bụng mẹ đến người già suy tàn trí nhớ bị bỏ quên trong viện dưỡng lão.

cái chết được biết trước sẽ không có người thân yêu đứng bên cạnh giường cầm tay, vuốt mắt, nói lời từ biệt. không chùi nước mắt, không gọi tên, không lời trăng trối.

xa lộ mười hai lằn thường ngày đầu xe nối liền đuôi xe giờ đây nằm lặng yên phơi mình dưới ánh nắng mặt trời và bóng đêm.
hãng xưởng, shopping với bãi đậu xe trống vắng.
tiếng trẻ con chơi đùa hò reo từ ngôi trường tiểu học bên kia đồi thường vọng vang giờ đây im bặt.

những ngày này, tôi lau chùi hộc tủ, vách tường, cửa sổ kiếng để lòng dịu lại.
tôi làm mứt để lòng dịu lại
tôi lôi kim chỉ ra khâu khâu, vá vá để lòng dịu lại
tôi ra vườn trồng rau, nhổ cỏ dại để lòng dịu lại
và tôi không quên rửa tay bằng xà phòng sát trùng hai mươi giây thường xuyên trong ngày.

– – – – – –

tôi nhớ tuổi nhỏ sống trong thời chiến ở quê hương. mỗi ngày, sáng-trưa-chiều-tối, bà tôi ngồi cạnh bàn ăn, áp tai vào chiếc radio cũ kỹ lắng nghe tin tức chiến trường. bao nhiêu xác người đã gục ngã vì bom đạn trong từng giờ từng ngày. ông tôi rồi ba tôi, đến người thân rồi hàng xóm láng giềng…
liệu ai được thoát?

mấy chục năm sau, sống đời xa xứ, giờ đây tôi sắp bằng tuổi bà tôi ngày ấy. mỗi ngày, sáng-trưa-chiều-tối, tôi mở laptop, cập nhật tin tức con virus tàng hình đang tàn phá những ai, tới đâu, thầm đếm bao xác người đã bị nó hút kiệt hơi thở. trận chiến hiện nay không cần bom đạn. vũ khí con người yếu ớt chống đỡ là dựa vào chiếc máy trợ thở.

những kẻ nắm quyền hành muốn giám sát nhiệt độ trên đầu ngón tay người dân để biết niềm vui nỗi buồn cùng lòng khát khao những gì… thì có lẽ chẳng ai xuống đường biểu tình vi phạm quyền riêng tư, bí mật cá nhân. bởi giờ đây ai cũng muốn được bảo vệ và sống sót qua cơn đại dịch covid-19.

tôi nghĩ đến những châu lục xa xôi, như châu phi chẳng hạn. nếu những tháng ngày sắp tới, chưa tìm được “vũ khí” trị diệt con virus tàng hình, thì thân phận người dân nơi đó sẽ ra sao. bao nhiêu thây người sẽ bị đẩy xuống vực sâu không đáy. tôi bỗng rùng mình rồi đờ người.

trái tim tôi đập theo nhịp hoảng loạn cùng toàn thể nhân loại đang sống trên trái đất trong trận chiến với con virus vô hình có tên gọi corona trong thế kỷ 21 này.

 

 

 

.

bài đã đăng của Lê Thị Thấm Vân


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)