hắn lại đến
không báo trước
không định kỳ
mang theo đôi mắt ướt mộng
cơn gió thông thống đuổi theo hắn sau lưng
làm da hắn ngày càng khô,
rạn
tôi ngửi mùi mồ hôi ở khe vú mẹ thủa mới lọt lòng
hắn bảo tôi ngồi
ừ, thì ngồi
tôi liếc nhìn mũi tên (đâm nhọn) ở đũng quần hắn
thấy vừa thương vừa buồn cười vừa khó chịu vừa nặng lòng
. . .
“người ta” xua chúng tôi
quen hay lạ chỉ hắn biết
tôi không thể / muốn / cần biết
rời khỏi đường làng quê
người ta gọi
hắn-tôi quay lại
họ vất bình sữa, hắn vội chụp, tưởng của con hắn đang cầm bú
tôi thấy rõ là bình sữa của con tôi đã từng bú
bình sữa không núm vú
hắn nói nhớ núm vú nâu sẫm xoe tròn của người vợ cũ
hắn và tôi bước qua bình sữa
rỗng
chúng tôi lang thang
trên mảnh đất giờ xa lạ, hắn nói
mảnh đất không còn nghe tiếng gọi nhớ nhung, tôi nói
chúng tôi bước vào con phố
phố của con người đang chờ chết
không mùi vị
không giành giật hơi thở
không cả cơn gió
một ngày nào đó mình cũng mong được chết, tôi nhắm mắt, nói khẽ vào tai hắn
hắn cúi xuống hôn tôi
nụ hôn chất chứa rạo rực
cơn rạo rực tôi tưởng chừng đã chết vào một đêm không
gió
tôi ngồi bệt xuống cạnh những con cá phơi bụng hấp hối sờ hai môi tê sướng của mình
hắn trao tôi vài con bài chứa đựng phận người
khôn ngoan hiểu biết tình cảm không bằng may rủi, hắn nói
tôi nhìn xuống kẽ chân hắn
tìm gió
cả hai đi tiếp cho hết thời gian ngắn ngủi phôi pha đang trôi nhanh
nghĩ đến cuộc hẹn không định kỳ lần tới
giữa những xác người xác cá ẩn lánh sắc màu đang vữa
cám ơn bạn nhiều, tôi nói
hai cái lưng xoay
(về)
hai ngả