Bài đã đăng của Lê Thị Thấm Vân
Lê Thị Thấm Vân hiện sinh sống tại Hoa Kỳ.
Tác phẩm đã xuất bản:
-
- Đôi bờ (tập truyện ngắn) 1993.
-
- Mùa trăng (tiểu thuyết) 1995.
-
- Việt Nam ngày tôi trở về (tiểu luận) 1996.
-
- Yellow light (thơ) 1998.
-
- Xứ nắng (tiểu thuyết) 2000.
-
- Âm Vọng (tiểu thuyết) 2003.
- Bóng gẫy của thần tích (tiểu thuyết) 2005.
Tác phẩm sẽ xuất bản:
- Những người đàn bà đến từ Hỏa Tinh (tiểu thuyết)
- Mùi của riêng em (thơ)
trích đoạn tiểu thuyết trường thiên 31 phút. tập 5
Tôi đi, nó đi theo tôi. Tôi trở lại, nó không trở lại. Không ai dạy tôi làm mẹ giữa biển khơi. Không ai cả. Chỉ có tiếng chân trần con tôi dò dẫm trên tấm ván ghe mục. Tiếng thở phì phò yếu ớt khi chúng kéo tôi sang tàu bên kia. Và rồi sau đó, là sự im lặng, như tro tàn, như máu khô hoà tan trong nước biển mặn.
Máu tuyết
tiếng chửi thề tự động thốt ra
đụ cha ice!
tiếng chửi thề thốt ra không phải từ cuống họng
mà từ chỗ đau nhất ở nơi người đàn bà
Chờ đợi lịch sử đi xuyên qua
Một con thằn lằn nằm thở hổn hển chờ đợi lịch sử đi xuyên qua nó. Có điều gì đang xảy ra chăng? Anh nhớ những đứa con trai mới lớn trong một sớm mai khởi hành lên đường vào Nam với báng súng ghi khắc giấc mơ giải phóng quê hương.
trích đoạn tiểu thuyết trường thiên 31 phút, tập 2 (1967-1969 )
Anh ngồi tỉ mẩn cắt móng tay móng chân cho tôi. Khi toàn bộ móng chân-tay tôi cụt ngủn, anh cúi xuống hôn từng ngón chân tôi, rất đỗi dịu dàng. Rồi, anh cầm bàn …
bốn bài thơ
tôi trở thành người mang quốc tịch hoa kỳ
trong toà nhà nhập cư
giữa đường số hai và số ba
31 phút – tiểu thuyết trường thiên – trích đoạn tập 3 (1970-1975)
Việt Cộng, hai chữ mà GI Mỹ ở Việt Nam nghe là khiếp sợ. Vi xi là Việt cộng. Việt cộng là vc. Vc là Victor Charlie. Người miền Nam gọi ai theo cộng sản …
chỉ một tiếng ‘không’
năm ngoái, vào một sáng mùa đông, tôi khoác áo ra vườn, đứng nhìn mấy cây hoa hồng, những lá non bị bầy nai vào gặm nhấm đêm qua, nhưng vẫn còn vài hoa hồng nở bát ngát, bất chợt tôi nghĩ đến bà rosa parks, người phụ nữ da đen từ chối nhường chỗ ngồi ở dãy ghế đầu trên xe bus chỉ dành riêng cho người da trắng
Trích ‘Bóng Gẫy Của Thần Tích’
Ở hắn toát ra cái mùi Có Thể Tin Tưởng Được, nhưng ngay lúc này đây, má ngập ngợp mùi bia rượu. Má cố giãy giụa dưới cánh tay hắn. Bóng tối đặc lềnh dù trời sáng trưng. Cánh tay hắn nặng hơn toàn thân má. Nó là khối quyền lực. Hắn nhấc bổng người má, tấn mạnh vào tường, tạo tiếng to đùng. Má ngất nửa thân dưới.
radio Mỹ ngày 30 tháng 4 (trích đoạn tiểu thuyết 31 phút)
Anh đứng như tượng đá đợi chờ tôi về. Khoảng cách dặm trường bị xoá sạch. Đất cát trôi và linh hồn ba em đã được yên nghỉ. Em về bên anh. Bốn hốc mắt …
những ngày của tháng ba, thế kỷ trước (trích đoạn tiểu thuyết 31 phút )
Sau khi lo tang lễ, chôn cất ba xong, đêm về, tôi nằm nghĩ, sao mình có thể dứt khoát, mạnh mẽ như thế được chứ. Chứng kiến người cha sắp mất, chăm sóc ông …
Biển, cát, cứt, máu, đá và hoa dú dẻ.
Tôi thích cát ở sân nhà nó: đẹp óng ánh, sạch sẽ, mịn màng. Từ bãi cát biển rãi đầy cứt, rác rến, bước vô mảnh sân nhà nó là khác hẳn. Cảm giác vừa sạch vừa an toàn. “Mày thích sàng cát bao nhiêu thì tao thích cát nhà mày bấy nhiêu.” Tôi nói bâng quơ, nhỏ chỉ đủ tôi nghe. Tôi cũng thích nhìn con Nở ngồi chồm hổm sàng cát. Chậm rãi, từ tốn, điệu nghệ
Trích tiểu thuyết ‘31 Phút’ (Tập 3)
ánh mắt của anh lúc đó làm toàn thân tôi run rẩy. những khi không có anh ở cạnh, tôi thường đứng lặng một mình trong bếp khi trời bên ngoài sụp tối, dây thần kinh trong tôi căng cứng như dây đàn, nửa thân tê dại.
Trích ‘31 phút’: tập 3 (1970 -1975)
anh không là anh hùng trong mắt em khi trong tay cầm báng súng, dẫu bị ép buộc. sợi dây thần kinh em căng thẳng, những sợi gân dọc theo cổ tay anh căng thẳng. hai ta như con ma ngủ, hãy mở cửa mộ phần của hai ta ra. hãy tựa vào vai nhau, dẫu sống lưng không còn đứng thẳng.
trích đoạn tiểu thuyết ‘31 phút’
Thành phố như con bé, chưa trưởng thành đã vội xác xơ, còi cụt. Thành phố quá đỗi đìu hiu khi lính Mỹ chưa đổ bộ. Đi đâu về nhà hai bàn chân cũng lấm đầy cát. Những bãi cát mênh mông cháy bỏng da chân. Và nắng nóng thiêu đốt tóc trên đầu, ngây ngây mùi khét. Hai lỗ mũi hít toàn gió biển.
sao đời chẳng như là giấc mơ chớp nhoáng đêm qua?
không ai có thể điều tra được trump đã tự sát bằng cách nào, nhưng trump để lại mảnh giấy viết tay bằng máu đặt trên laptop của hunter biden: “hãy để lịch sử phán xét tôi.”
Coronavirus
tôi đang hít thở bầu không khí chết chóc, tang thương rình rập, rượt đuổi sau lưng.
‘nó’ rượt đuổi bất kỳ ai. từ tổng thống đến kẻ sát nhân. từ tỉ phú đến người vô gia cư. từ đứa bé đang tượng hình trong bụng mẹ…
Sáng tinh mơ thu, 2019
trong ánh sáng nhập nhoà bình minh thu
hơi lạnh đông đang đợi chờ ngoài ô kiếng cửa sổ
ôm cánh tay phải thương tích tuổi thơ vĩnh viễn đời tôi
mùa hè đang đi qua
cả tuần nay tôi như con ong
lặng lẽ kiên nhẫn sắp xếp những phiến đá
lát mặt đường
sao thật bằng phẳng
tái sinh
nàng có thai, chàng bảo phải phá, rồi quất ngựa truy phong trong vòng hai mươi bốn tiếng. nàng tự quyết ôm bụng bầu đi làm mỗi sáng và nói chuyện …
ổi, băng vệ sinh và bà
một trưa cuối tuần, tuổi 16
tôi đi chợ về
đặt hộp băng vệ sinh trên bàn bếp
nhìn bà đang đứng lui cui vo gạo
không nhất định
đám tang chính trị gia
trên màn ảnh truyền hình
hoa ngọc lan đang héo
bởi lá đã rụng về cội
43 năm và chuyện trò giữa hai người bạn gái
thấm vân: “sắp 30/4 rồi. vậy là đã 43 năm. 43 thanh xuân đời bọn mình bay cái vèo.”
mía: “ ừ lẹ thiệt. 43 năm trước tụi …
chia tay, chiều buông…
nắng theo gió xôn xao
bông hoa tím cuối hè rưng rức đợi
biết em cùng ta có bước chung nhịp?
khoen tròn luồn ở ngón tay áp út. giữ được bao lâu, hỡi em?
niềm vui,
bừng lóe từ tròng mắt em sâu thẳm đen.
người đàn bà việt nam thời hậu chiến
người đàn bà việt nam
ở mỹ sáu năm
(như chưa từng ở)
không thể nói trọn một câu tiếng anh
chỉ yes/no hoặc bẻn lẻn cười trừ
cùng người bán hàng ở tiệm goodwill và chợ lucky phía sau lưng nhà
kẻ lạ trên thiên đường–chương cuối
Tại sao tôi phải chống lại tôi? Tại sao tôi phải đổi tên? Tại sao tôi phải phủi bỏ tôi? Tại sao tôi phải xoá sạch ba năm lính tráng? Tại sao tôi phải ngồi trả lời những câu hỏi đại loại như: “Anh là ai? Từ đâu tới? Tổng thống Mỹ hiện nay tên gì? Vì sao anh muốn trở thành công dân xứ này? Tại sao ông không chịu đi làm mà hưởng trợ cấp bệnh tâm thần?
kẻ lạ trên thiên đường- chương 12
Sáng nay Lan ghé đưa cuốn sách luyện thi quốc tịch Mỹ. Bỗng dưng trong tôi nhen nhúm nghĩ ngợi về “nước Mỹ” chút xíu. “Không bao lâu nữa anh sẽ già.” Lan nói. “Già thì vào viện dưỡng lão ở.” Tôi nói. Tôi thề quyết không bao giờ về lại Việt Nam khi còn bóng dáng quân thù


Bình Luận mới