Bài đã đăng của Nguyễn Đức Tùng
Cái hôn
Hôn lên ngực anh là cái hôn âu yếm
Em hôn lên ngực anh.
Hôn lên tóc anh là cái hôn từ biệt
Em hôn lên tóc anh.
Hướng dẫn đọc quang tuyến CAT Scan
Bạn nhìn lên bên phải đường viền
Cong lại. Một vết dài
Bàn tay người bị đánh. Không phải
Xương gãy. Đó là chiếc nhẫn
Bàn tay
Sẽ có một ngày anh đến
Bên em lúc còn bận rộn
Một chiều tối muộn sương
Mờ nhiều năm trôi qua có thể
Chim lạ
Một con chim lạ nằm chết ngoài tường
Dưới chân ống khói trong chiều sương
Con trai tôi nhặt lên, đặt giữa lòng tay
Con chim đã cứng lại
Lặng im
Chỉ cần biết lắng nghe
Một người mù phóng kiếm trúng đích
Chỉ cần biết im lặng
Anh nghe tiếng bước chân của em
Năm bài thơ tưởng nhớ thi sĩ Nguyễn Tôn Nhan
Mùa đông rụng lá
Trên ngọn cây cao
Hai chiếc giày trẻ con
Tuổi trẻ
Trong phòng vệ sinh
Một quán bar
Trên tường: Rita Yi, giờ này em ở đâu?
Anh buồn rầu cô độc
Nhà
Tôi đã từng đếm và nhớ được mười hai địa chỉ khác nhau ở Việt Nam và mười địa chỉ rải rác trong tám thành phố Canada mà tôi đã từng ở, trước khi mua một ngôi nhà nhỏ bên bờ Ngũ Đại Hồ, gần khu vực một ngàn hòn đảo. Rồi lại bán nhà, sau một cuộc tình tan vỡ, cay đắng nhưng không bất ngờ, rồi lại mua nhà, rồi lại bán nhà, sau một cuộc tình tan vỡ khác…
Người đàn bà bán cà phê bên cầu Thạch Hãn
Chị có nhiều khách phương xa
Có người bảo: một nửa nước được giải phóng
Có người bảo: một nửa nước lại lao vào vòng nô lệ
Chị chẳng nói gì
Bản sắc dân tộc ♦ Đêm bên bụi dâu
Anh đưa em qua bên kia cầu
Nơi đó chúng mình cầm tay nhau
Anh nghe nói em vẫn còn trinh?
Giấc mơ
Nằm yên như thế một lúc cô bắt đầu nhận ra cái dáng của anh và tiếng cười khanh khách của một người đàn ông hơi quá tự tin, đang ban cho cô những ánh sáng của hạnh phúc, nhưng cô nhìn thấy những cái bóng khác nữa, mới đầu không nhận ra là ai, khi chúng đến gần cô hoảng hốt co rúm người sợ hãi, cô ngửng đầu ra khỏi cái gối, lấy tay che mặt một lúc…
Chiến tranh Việt Nam
Khả năng để một người đàn bà tha lỗi cho anh
Rất thấp
Một lời không nói ra
Trong cuống họng ba mươi năm
Nguyễn Lương Vỵ: ‘Chẳng biết về đâu khi sương tan’
Tôi chú ý đến đối tượng cảm xúc của thơ Nguyễn Lương Vỵ. Ví dụ: người Việt thường nói đến người yêu, đến mẹ, đến chị, nhưng ít người nói đến con, và ít hơn nữa, đến cha. Anh nói về cha mình mãnh liệt như một nỗi ám ảnh.
Những bí ẩn
Họ gởi thư cho nhau
Ngày qua tháng lại dài lâu
Cuối cùng anh hẹn được
Gặp cô bên vòi nước quảng trường
Xanh xanh đồng cỏ
Hà của tôi, đứng một mình trong khung cửa chiều hôm chập choạng, khập khiễng không thể đi cùng tôi trên con đường dằng dặc, nhưng có lần đã cất tiếng gọi tôi mà ngày ấy vừa quay mặt đi không nghe được, mãi đến bây giờ mới nhận ra, nghe ra ….
Chùm thơ có vần, không có sex
Thôi em về với mùa thu
Còn anh về với bụi mù xôn xao
Chút tình xưa xin đừng trao
Anh cầm cành liễu chạm vào vai em
Quê hương
Con chó nằm ở góc vườn
Cà đang ra nụ, hoa khế rụng đầy sân
Anh ngạc nhiên
Thấy nhà sạch sẽ
Bàn thờ ngát thơm hương khói
Cà phê vỉa hè
Màn hình Tivi
Mười sáu năm tù
Trần Huỳnh Duy Thức
Cần một cà phê
Để nhìn không chớp mắt
Đi dạo với một nhà văn dưới ánh trăng
Câu chuyện vừa kể xong
Trăng đã sáng bên đồi
Chúng tôi đi trở lại con đường cũ.
Con đường cũ không còn.
Như hoa mẫu đơn
Tôi vẫn ngạc nhiên khi thỉnh thoảng nhớ lại chuyện cũ, nghĩ đến một người can đảm tới mức thấy chuyện nên làm là làm ngay, mặc dù nhỏ thôi, hình dung anh im lặng bước tới sát cửa nhà người khác lúc nửa đêm, nhấc cái chậu cây nặng lên tay, khuân về nhà mà không để ý là thể có người nhìn sau lưng anh qua khe cửa, ngờ anh là tên trộm bần tiện.
Hai đứa trẻ
Căn nhà của chú nằm ngay dưới vầng trăng ấy, tưởng chạm tay vào là được mà xa xôi quá. Từ đó về sau, khi đã lớn, cảm giác bồn chồn không yên ấy thỉnh thoảng lại trở về. Tâm trạng tha hương.
Chùm thơ viết ở Sài Gòn (3)
Anh dựng một ngôi đền
Ngôi đền đổ cái rụp
Anh ủng hộ Triệu Tử Dương
Triệu Tử Dương mất chức


Bình Luận mới