Bài đã đăng của Nguyễn Đức Tùng
Năm mới
Một kẻ nào đã khóa cánh cửa vào năm mới
Chúng ta không có năm mới
Tất cả chúng ta đứng ngoài hành lang
Tùy Bút Giao Thừa
Tôi rợn người, một bóng đen vọt ra khỏi bụi sả vùng chạy, nháy mắt đã biến mất trong bóng tối nhưng tiếng thét vẫn còn vọng dài về phía cuối vườn có lũy tre xào xạc. Tôi sợ hãi hét lên, như thấy mình đang sống trong truyện cổ tích. Bụi sả vẫn không ngớt rung động, thật lâu, rung động như thế nhiều năm sau trong tâm trí của tôi.
Patrick Lane: Nếu tình cờ cái đẹp xuống trên tay
Thơ của Lane không dành cho những người thích sự uyển chuyển, sự ngâm ngợi, lối thương cảm đầy dẫy có thể thấy trong các nền thơ hiện nay, mặc dù thật ra ông vốn dùng một ngôn ngữ dễ hiểu. Sự diễn dịch là điều nguy hiểm…
Canh thức im lặng
Vincent là một thành viên lâu năm của Pháp Luân, anh kể về sự đàn áp các tín hữu với cách nói khúc chiết, buồn rầu, trầm tư, nhưng không lộ vẻ tức giận, căm hờn. Tấm gương của những người phản đối im lặng như anh thật đáng cho người khác noi theo, không những về phương pháp phản đối bất bạo động…
Tháng Bảy, Trân Châu Cảng, Vòng Hoa Tưởng Niệm
Thật ra, sau chiến tranh, kẻ thắng trận bao giờ cũng có nhiều quyền hơn để hạ nhục người khác, trên lời nói hay sách vở. Nhưng người Mỹ đã không sử dụng quyền ấy. Tôi tìm thấy một phần câu trả lời cho câu hỏi vì-sao-họ-làm-được-như-vậy…
NGÀY LỄ CHA: NHỮNG VÌ SAO
Tôi bắt mạch, giữ tay ông trong tay mình một lúc rồi đứng lên. Khi tôi bước đi, có tiếng gọi khẽ, tôi quay lại, thấy ông mở mắt, bắt gặp tia nhìn sáng lên, tinh anh khác thường. Mấp máy môi. Tôi tiến lại gần, cúi xuống. Bỗng nghe ông nói tiếng nhỏ nhưng rõ ràng: con trai của ba?
Tuyệt thực
(tặng Cù Huy Hà Vũ)
Tim anh đập chậm lại
Máu anh chảy chậm
Thời gian trôi chậm hơn khi có người nghĩ về đất nước
bài gởi thi sĩ
Sau khi bạn mất rồi
Chúng tôi ngồi bên nhau nhớ lại
Lời nói đẹp anh dành cho vài người
Trong Đêm Gặp Bạn Cũ Ở Quảng Trị Dưới Sao Trời
Chúng ta đã lầm khi ở lại
Đã lầm khi bỏ nước ra đi
Đã lầm khi thất trận, đã lầm khi thắng trận, khi tù đầy
ĐỐI THOẠI VĂN CHƯƠNG – Nguyễn Đức Tùng và Trần Nhuận Minh (phần 2)
Tôi ngồi đầu nồi, bên kia nồi là Hiệp và trực tiếp so đũa, xới cơm, như một người con cả của gia đình. Đúng lúc ấy, một con nhái, chả biết thế nào, nhảy tõm ngay vào bát canh cải duy nhất có trên “mâm.”
ĐỐI THOẠI VĂN CHƯƠNG – Nguyễn Đức Tùng và Trần Nhuận Minh
Như bạn sẽ thấy, đây là cuộc phỏng vấn- trò chuyện về những vấn đề khác nhau của thơ và thơ Việt Nam. Đối với tôi, trên một khía cạnh nào đó, Đối Thoại Văn Chương cũng là sự tiếp nối của Thơ Đến Từ Đâu, vốn đã được xuất bản thành sách bởi NXB Lao Động và dưới dạng ebook bởi Kệ Sách của Da Màu.
Bức tượng
Anh trà trộn vào đám đông
Đứng nhìn lên bức tượng của mình
Bức tượng bằng đồng
Mũi thẳng trán cao
Những bài thơ nhân cái chết của một thi sĩ
Từ biệt mọi người xong, lòng thanh thản
Khi hai chiếc xe tải ngược chiều đâm vào nhau
Nhiều giờ sau đã nằm yên trên bãi cỏ
Một người đàn bà im lặng ngồi trong buồng lái
Nguyễn Quang Thiều: Trở về mái nhà xưa
[T]rong văn chương, chuyện xuất khẩu thành thơ, đi bảy bước làm bảy câu thơ, chỉ có tính cách giai thoại mua vui. Điều quan trọng là mỗi lần đọc, bao giờ cũng là một lần đọc mới, ở thì hiện tại.
Lịch sử làng tôi
Tất cả đã sẵn sàng
Có người mang đàn địch
Có người mang thau giặt
Có người mang nồi đồng
Robert Frost: Dừng chân tuyết xuống rừng chiều
Không một lý tưởng nào, một lập trường nào, lại không thường xuyên bị khuynh hướng tự ý thức này thách thức mỗi ngày, ở mỗi sự kiện, trước mỗi khúc quanh của lịch sử cá nhân và dân tộc.
Lời Cám Ơn Nhân Lần Phát Hành Thơ Đến Từ Đâu Trong Dạng Ebook
Loạt bài Thơ Đến Từ Đâu khởi đăng trên Talawas từ tháng 6 năm 2006, kéo dài hai năm, đã để lại ít nhiều dư âm trong lòng bạn đọc. Hôm nay nhìn lại, tôi …
chùa bát nhã, trong khi bão đổ bộ ở miền trung
Một tên côn đồ chạy tới ôm thầy và khóc
Thầy ơi, đừng chết
Tôi không có ý định giết thầy
Nhưng một người đã chết có sống lại được không?
Mặt trời lặn xuống ở California
Anh không thể lấy em
Xin em đừng giận
I can do the transformation trick:
Make myself very small
Thư nhà
Chị thân mến em chẳng có lúc nào
Rảnh rang để thở
Kể từ ngày em lấy anh ta
Thế mà anh ấy từng làm thơ
Còn em mê nhạc Trịnh
Đối thoại bên tường
Phía sau cánh cửa này là gì, cha ơi?
Là một cánh cửa khác, con trai
Phía sau cánh cửa khác là gì, cha ơi?
Sau cơn mưa trời chưa sáng
Người đàn bà cúi xuống bên đường
Kéo váy lên bên nụ hoa vàng: đứng
Trên điểm cao nhất của lịch sử
Khi chị quay ra tìm người đàn ông
Anh ta đã biến thành con dế hót vang bờ cỏ
Mai Văn Phấn: Từng ngón đêm lóe sáng
Theo tôi, khả năng quan trọng nhất của một nhà thơ là tự đặt mình vào phía bên kia của sáng tạo, tức là vị trí của người đọc, tức là đồng sáng tạo. Nhờ khả năng này mạnh, Mai Văn Phấn có khuynh hướng phê bình.


Bình Luận mới