Bài đã đăng của Nguyễn Đức Tùng
Như Quỳnh de Prelle, mùa vĩnh hằng
Bài thơ của Như Quỳnh de Prelle được viết ở biên giới giữa những điều có thể được nói ra và những điều không thể. Thơ chị bao gồm những trải nghiệm khác nhau, những tiếng nói khác nhau. Trong thơ chị, hạnh phúc và khổ đau tồn tại song song…
Vô cùng dịu dàng hoàn toàn nguy hiểm
Có người nhìn thấy cô ta leo qua thành cầu, bước theo tay vịn đi lần ra xa. Đây là cây cầu bắc qua khe núi, rất xa mặt nước, có sáu tuyến đường, hai bên có đường dành cho người đi bộ, xe đạp, thành cầu khá cao, ở giữa những nhịp cầu chỗ dây cáp treo có thêm những ô nhỏ…
CÔ MÙI CÒN KHÔNG
Cuốn Xóm Cầu Mới được ông xuất bản vào cuối đời, khi đã ở miền Nam, ngay trước cái chết, vì vậy sự phổ biến còn hạn chế, nhiều người không biết đến tác phẩm này. Thật tiếc. Theo tôi đó là một trong những cuốn tiểu thuyết lớn nhất của văn học Việt Nam, với bút pháp giàu suy tưởng, thơ mộng, nhiều câu văn đẹp tuyệt, xứng đáng là kết quả của tâm huyết của nhà tiểu thuyết.
Tô Thùy Yên, ngọn gió lạ thường sẽ thổi tới
Thơ Tô Thùy Yên hướng về thế sự, lớn lao mà không trừu tượng, những xúc cảm người đọc có thể chạm tay vào. Chúng ta không biết tên xúc động ấy, nhưng chúng ta cảm thấy sự hiện hữu của nó, và chúng ta an tâm như thể đứa con tìm về nhà, hạt giống khi gặp tia nắng.
Nguyễn Viện, Tụng Ca Nhục Cảm
Là một câu thơ hay. “36 bài tụng ca nhục cảm” xuất hiện bất ngờ, không có một chỉ dấu nào trước đó cả, là một thành công mới, khác thường, của Nguyễn Viện, sau và bên cạnh những bài thơ sáng láng ý thức công dân của anh, tiếng nói chân thật và dũng mãnh trong một xã hội mê muội, chứa sự đề kháng đối với cái xấu xa tàn hủy.
Đọc Truyện “Muối Của Rừng” Của Nguyễn Huy Thiệp
“Muối của rừng” là một trong những truyện ngắn đặc sắc nhất của Nguyễn Huy Thiệp. Truyện Nguyễn Huy Thiệp có hai khuynh hướng, khuynh hướng phê phán xã hội, nổi tiếng với những truyện …
TRẦN MỘNG TÚ, MÌNH EM MỘT NGÔN NGỮ
Thơ đuổi theo cái đẹp của tình yêu, nhưng không lạc đường. Trần Mộng Tú không đi sâu quá vào cánh rừng đen tối bí ẩn của con người, nhưng chị tới đó, đứng lâu ở bìa rừng, lắng nghe tiếng động từ vô thức, dùng hết khả năng của ngôn ngữ để hiểu biết, kể lại, nhớ lại, để giải thích trước hết cho mình về một thế giới đau khổ, cuộc phân tranh phi lý, một dân tộc bạo động và đáng yêu, không ngớt làm chị ngạc nhiên, đau xót.
Nguyễn Đình Toàn, Khi Em Về Trời Xanh Và Gió Mát
bản edited, nhân tưởng niệm phu nhân nhà thơ Nguyễn Đình Toàn, nhũ danh Nguyễn Thị Thu Hồng, qua đời ngày 24. 2. 2021 tại Hoa kỳ.
Khi em về bước xưa chừng xa lạ
Và cỏ …
XẬP XÒE ÉN LIỆNG
Không phải khi nào người ta cũng nghĩ tới một người khác. Anh quá bận việc và thuở ấy mới vào đời có bao nhiêu là dịp làm quen, mà mình thì cứ tưởng trên đời có bao nhiêu là người đang chờ mình ở sau khúc đường kia rồi bạn thấy nó kéo ra mãi mà thực ra chẳng có khúc đường nào cả, hay có khi sau một khúc quanh thật anh chỉ gặp mỗi một cái cột đèn khô không khốc.
Bài Thơ Đồng Tâm
Linh hồn đất nước bị đánh cắp
Chúng ta chỉ còn cái xác
Như người thiếu nữ mười sáu tuổi bị đốt trên giàn lửa
Vì linh hồn xinh đẹp mỹ miều đã bị
Bọn ma quỷ lấy cắp
Phải hỏi nắng mưa, hỏi lau lách, hỏi cánh đồng
cánh bướm
Trên một cánh bướm mà tôi gặp ở Mexico có cái hình kỳ lạ như hình vuông, mà tôi không giải thích được ý nghĩ. Trong dịp khác, chúng có hình của con mắt khá lớn như mắt thú dữ, có lẽ để đe dọa kẻ thù. Con mắt ấy thật đáng sợ.
Trăng màu mận chín
Bỗng người đàn ông quay lại. Suzanne. Anh ta reo lên. Tim đập rộn ràng, cô cố trấn tĩnh, từ từ quay lại. Nước mắt cô ứa ra.
Tất nhiên đó chỉ là sự tưởng tượng của cô. Anh không reo lên như vậy.
Mao ở Vũ Hán
Ông nhìn thấy cái bụng của một người đàn bà sắp sinh vẫn còn đáp ứng cuồng nhiệt, cái chóp cao nhất của nó, lượn quẫy đạp của đứa bé muốn thoát ra, cái rốn phập phồng, ngửi được mùi tinh dịch của mình, mùi của một loài dịch bệnh được ông gieo xuống ở Vũ Hán đêm qua, sẽ được nuôi cấy nhiều năm ….
khi còn bé tôi đọc sách
Những câu hỏi lớn có thể được đặt ra khi một đứa trẻ tiếp xúc với văn học. Tôi sẽ làm gì? Tôi có nên lấy vợ hay lấy chồng không? Tôi có nên đi làm cách mạng không? Tôi có nên tự tử không? Đừng sợ những câu hỏi ấy, rồi chúng sẽ tự tìm được cách trả lời.
MA
Cần nhớ bao giờ bạn cũng gặp ma một mình, dù đi trên đường đêm tối, qua bãi tha ma, hay đang nằm trên giường, nhìn đăm đăm vào vách, nó hiện ra ở đó. Ngay cả khi bạn đi giữa những người khác, sẽ không ai nhìn thấy nó, ngoại trừ bạn.
KHI CHỒNG BẠN GỌI BẠN MỘT TIẾNG RỒI IM BẶT
Một đứa trẻ đã từng dẫn bạn đi qua chông gai của cuộc đời, để cho bạn ôm chặt qua những vòng đua gắt gao chóng mặt, đã bồng bạn trên tay đi qua căn phòng rộng ồn ào bạn bè nghịch phá như giặc trong ngày cưới, đã dẫn bạn đi qua chiếc cầu khỉ dài, bên dưới là dòng kênh tối đen trôi đầy lục bình nhưng bạn cứ tưởng là bọn cá sấu ….
Đêm trong vườn
Chúng ta chiếu ánh sáng khắp nơi, chiếm đoạt bóng đêm, tấn công chúng, đẩy lùi chúng. Động vật và côn trùng sợ hãi, lùi lại, chui xuống đất, trốn trên cây, chạy vào rừng sâu núi thẳm, cũng không thoát.
MUỐI ỚT TÂY NINH
Tôi ngạc nhiên vì truyện Lòng thành của Túy Hồng, giọng văn rườm rà, kể lể khúc nôi, trong khi ở những tác phẩm khác Túy Hồng sắc sảo hơn, viết văn như phóng dao nhọn. Nhưng có lẽ sâu hơn là tôi thích cái nhìn khinh bạc của bà về các vấn đề xã hội trong Những sợi sắc không mà tôi đọc trên nhật báo. Tôi thích Trùng Dương với lối văn như văn nói:
Chạy chậm
Mỗi khi tôi cố gắng chống tay ngồi dậy, có một điều gì trong cơ thể tôi cưỡng lại, không cho tôi làm thế. Tôi nằm úp xuống sàn nhà, suy nghĩ. Tôi nhận ra điều cưỡng lại trong tôi, không cho phép di chuyển, chính là sự sợ hãi. Sợ hãi điều gì?
Huy Tưởng, lục bát
Tôi ngồi yên lặng, sự tưởng tượng mang tôi lại gần tác giả, vượt qua thế giới đầy tiếng động. Gần hai trăm bài thơ lục bát ngắn của Huy Tưởng trong tập Đêm Vang Hình Tiếng Chuông liên tiếp nhắc nhở ta về sự yên tĩnh, sự ngồi lại, về những khoảng cách rút ngắn. Kiên nhẫn và chờ đợi.
TRÊN ĐỈNH DỐC SƯƠNG MÙ
Cà phê phin có lẽ là một sáng tạo riêng của Việt Nam, tôi có một người thầy dạy tiếng Pháp là người Ba lê chính gốc, ông thường uống cà phê trong cái bát lớn chứ không uống trong phin như của Việt Nam, ông bảo tôi người Pháp không uống phin như Việt Nam. Bây giờ thì trên thế giới nhiều người đã biết đến lối pha cà phê của chúng ta.
KHU TỰ TRỊ
Phong trào xây dựng các khu tự trị không có cảnh sát (autonomous zone) trong các thành phố lên cao. Trong một cuộc biểu tình giữa hai phe, phe ủng hộ khu tự trị và …
TRONG BÓNG MÁT CỦA BỨC TƯỜNG
Hai cha con đi dọc bờ sông. Trưa mùa hạ, mặt đường nhựa bốc lửa. Ngay cả tiếng ve trong hàng phượng inh ỏi từ sáng sớm cũng trở nên uể oải. Nhờ có cây cầu nổi qua sông, do công binh bắc tạm, người từ các làng quê đổ về xem lễ Phật đản đông hơn mọi năm. Mục đích của tôi là mấy quán nước trước chùa tỉnh hội mà tôi đoán thế nào cha tôi cũng ghé lại. Ông ngồi uống la-de với vài người bạn
Sinh Viên & Đại Hồng Thủy
Khi được hỏi sau này ra trường làm gì, các sinh viên trả lời muốn trở thành ngôi sao Hàn Quốc, đi dự liên hoan phim Cannes, muốn du học nước ngoài, sau vài năm về làm thẩm phán hoặc đại biểu quốc hội.
Sau trận Đại Hồng Thủy, mọi người đều chết, trừ một người đàn ông da đen thuộc giống khỏe mạnh nhất. Là người cuối cùng, anh phải mang theo trên người tất cả những gì còn lại.
Cái Mũ
Một người chồng bất ngờ về nhà lúc ban trưa, nhìn thấy vợ mình nằm trên giường với một người đàn ông khác, cả hai gần như trần truồng. Người chồng thản nhiên băng qua …
VỤ ÁN
Để đánh tháo cho kẻ giết người, Hải bị bắt chết thế. Dù không có bằng chứng về cái chết bị đập đầu cắt cổ của hai cô gái ở bưu điện Cầu Voi, dù …
PHẠM THIÊN THƯ, CÓ NGẦN ẤY THÔI
Thơ Phạm Thiên Thư dẫn người đọc đi qua mất mát, đi qua cái chết, nhưng hồi tưởng mà không sợ hãi. Đó là thơ của sự đau buồn sâu xa nhưng dịu dàng, sự kháng cự số phận theo kiểu khác. Nhà thơ mang lại hình ảnh luân chuyển của sự sống và cái chết, của hạnh phúc và đứt gãy, như nhịp tuần hoàn vũ trụ. Sự lặp lại của các chữ trong thơ khi nói về cái chết chính là sự lặp lại của mùa.


Bình Luận mới