Trang chính » Đoản văn, Sáng Tác Email bài này

Nếu Cần Hãy Hỏi Alexa

Bạn gặp một nghệ sĩ trẻ tuổi, đem lòng yêu anh ta ngay lập tức, trong buổi tiệc mùa hè ngoài vườn dưới bầu trời đầy sao và những bóng đèn nhấp nháy trong lá hệt một bầu trời sao khác, khi nghe anh ta chơi đàn đọc thơ và sau đó trong cuộc trò chuyện giữa hai người, bạn ngất đi vì xúc động, làm đổ cả rượu vang đỏ lên áo một người đàn bà khác ngồi cùng bàn, một người xem ra cũng thích trò chuyện với chàng nghệ sĩ kia, kẻ sẽ không bao giờ tha thứ cho bạn, bạn nhìn thấy ở đó, ở chàng, chính là một ngôi sao từ trên trời rơi xuống, khuôn mặt điển trai, vầng trán của người Hy lạp, cặp mắt u buồn của người Nga, nụ cười của người Tây ban nha và mùi nước hoa của người Pháp, nhưng chính tác dụng của rượu sâm banh và rượu vang hai thứ này hôm ấy đối với bạn cũng là một đã làm bạn quyết định lên xe của người đàn ông phóng túng kia và hai người khởi đầu cuộc du hành êm ả cho đến khi xe hết xăng ở nơi không có trạm xăng và vì bạn không biết lái xe nên phải xuống đẩy xe còn anh ta lái và bạn nhận ra rằng hiện thực cuộc đời có những đòi hỏi khắc nghiệt hoàn toàn khác với một đêm ngoài vườn trong ánh sáng huyền ảo và những cuộc cãi cọ tiếp theo đã kết thúc cuộc hôn nhân của bạn sau ba năm hai tháng mười bốn ngày và giờ đây bạn quyết định sẽ sống độc thân và tự học lái xe hơi và quả nhiên bạn làm được như vậy, nhưng chỉ một thời gian thì chiếc xe của bạn lại hỏng máy trên đường và một người đàn ông dừng lại, không chỉ để hỏi thăm hay tán tỉnh, vì anh ta không thuộc loại người như vậy, anh ta là người đàn ông đứng đắn có bắp thịt cuồn cuộn, đến phòng tập thể dục một tuần năm ngày, một ngày ba tiếng đồng hồ, làm thợ sửa nhà và trang trí nhà cửa, một người rất giỏi giang, có thể sửa chữa tất cả mọi thứ từ máy hút bụi đến máy bay, từ máy cắt cỏ đến máy sấy tóc, nấu ăn tuyệt ngon từ món spaghetti đến phở và bún mắm, từ vịt Bắc Kinh đến beefsteak, một người ít nói, điều mà bạn rất thích, một nụ cười đẹp tuy không bằng chàng thi sĩ kia nhưng thật cởi mở và bạn quên mất lời thề của mình hôm nào và ngã vào tay anh ta một lần nữa khi anh ta quỳ xuống trước mặt với chiếc nhẫn trong tay, hôm ấy bạn đã khóc và tự nhủ đây mới chính thực là mối tình đầu, và bạn nhận ra anh ấy có mọi đức tính, sửa chữa tất cả mọi thứ không hề phàn nàn, nhưng anh ấy không thích nghe nhạc, không thích ngồi tư lự bên cửa sổ, nhấm nháp rượu vang, điều mà bạn rất thích, anh chưa bao giờ nghe nói đến cái gọi là thơ ca, mặc dù tiểu thuyết thì anh có biết, và anh hoàn toàn không thích trò chuyện mà chỉ thích làm việc và rất thích giữ trương mục ngân hàng của mình không thay đổi, không chia sẻ với ai kể cả vợ và hai vợ chồng thay nhau trả tiền bữa ăn tối, khi đến phiên mình, theo một quy định nghiêm ngặt do anh đề nghị và cô tất nhiên đồng ý, dù dó là những bữa ăn trong phòng lạnh có nhạc của Brahms hay bữa ăn ngoài trời trong vườn nguyệt quế trắng dưới bầu trời đầy sao và trong lá cây lác đác những ngôi sao nhỏ, và giờ đây chiều tối bạn không về nhà mà lái xe thẳng ra phi trường, bạn biết sẽ không trở lại với người đàn ông đứng đắn đó nữa và bạn phải xem xét lại tất cả mọi thứ, và từ hôm nay, phút này, khi bạn bắt đầu nói về một người nào khác, thực ra là bạn đang nói về chính mình, khi bạn nói về một chàng thi sĩ trẻ tuổi là bạn đang nói về giấc mơ thời tuổi nhỏ, khi bạn nói về ly cà phê đen nóng là bạn nói về mùi hương, cảm giác sờ mó, va chạm, âm thanh, cái rì rào của lá, tiếng bánh xe lướt trên đường nhựa, tiếng động của cái đạp thắng bất thần, độ uốn cong của tàu lá chuối khô, cơn nhức đầu, sự ớn lạnh của người đàn bà ốm nghén, khi bạn nói về người đàn ông vạm vỡ và hữu dụng thực ra là bạn nói về những cuộc cách mạng bất thành, giấc mơ tan vỡ, không có một cuộc hôn nhân nào đã được tạo ra từ phép lạ, các bằng chứng hiển nhiên đều cho thấy rằng cuộc đời của bạn, câu chuyện được bạn kể lại, không phải là bắt đầu từ trang giấy trắng mà đến giữa các nhân vật đã trưởng thành và những mối lương duyên có mặt sẵn ở đó, đã được sắp xếp xong vị trí của chúng khi bạn tới, và bạn bắt đầu nhận ra rằng bí quyết của đời sống là tập trung mãnh liệt, lắng nghe tiếng nói, màu sắc, mùi vị, những va chạm, những kẽ nứt dưới chân, tiếng kẽo kẹt của trần nhà, tiếng nước chảy ngoài máng xối và đôi khi sự rơi của một hạt bụi lớn, và từ giây phút này bạn phải bắt đầu xem xét lại tất cả, nhưng khi tới phi trường chuẩn bị check in lên máy bay bằng máy tự động, bạn lúng túng trước màn hình, nhìn quanh cầu cứu và một nhân viên hãng hàng không tiến ra với nụ cười khả ái, mau lẹ giúp đỡ, thậm chí nhấc cả hành lý của bạn lên bỏ vào băng chuyền, một việc hình như không phải thuộc trách nhiệm của anh ta, trong một buổi trưa hè nóng nực, phi trường chộn rộn người đi lại sau mùa covid mở cửa mùi mồ hôi nồng nặc da vàng da trắng da màu bốc nghi ngút làm bạn ngộp thở, vào lúc ấy bạn mới biết rằng mình trễ chuyến bay, hoặc gần như vậy, và hành khách cuối cùng đã đi nhiều phút trước đó, các kiểm soát viên rời bàn làm việc, bạn cuống lên quay lại người nhân viên đã giúp đỡ mình, gần như khóc, anh vẫn đứng đó, hoá ra anh ta chẳng phải là nhân viên gì cả, là hành khách của một chuyến bay khác bị trễ, và anh ta đã gần như nâng bạn lên trên hai cánh tay chạy qua những hàng người đứng xếp hàng, bất chấp sự khó chịu cằn nhằn, đưa bạn đến tận cửa hành lang ra máy bay, và khi đã ngồi yên vị trên chiếc ghế êm dịu gần cửa sổ, gọi một ly cà phê đen nóng, bạn nhìn ra ngoài trời, sương mù dâng trên đồng cỏ đẹp như bức ảnh trắng đen thời thơ ấu, bạn nhớ lại khuôn mặt của người đã giúp đỡ mình, tia mắt dịu dàng, thái độ điềm tĩnh vững vàng, bạn biết rằng sự thử thách của tương lai không chờ đợi bạn ở thành phố nơi máy bay sẽ đáp xuống mà chính ở nơi đây, hôm nay, phút này, và bạn phải bắt đầu xem xét lại tất cả cuộc đời mình từ nhỏ đến lớn, trong khi chờ tương lai tới gần với bài toán của nó, bạn sẽ giải bài toán ấy với sự giúp đỡ của một người bạn gái, hay sự giúp đỡ của khoa chiêm tinh học, hay các chỉ dẫn vô cùng thiết thực trên google, trong các chương trình Quora, hay tân tiến hơn, nếu cần hãy hỏi Alexa, nơi một người có thể nêu ra nhiều câu hỏi và lập tức nhận được câu trả lời cho từng câu hỏi, thú vị, bất ngờ, hữu ích, nhưng chúng có quá nhiều, như những chiếc xe bus đến cùng một lúc bật đèn nhấp nháy, sau khi bạn chờ dài cổ suốt ba giờ, mỗi tay một vali nặng kịch, trên thành phố lạ.

Nguyễn Đức Tùng

bài đã đăng của Nguyễn Đức Tùng

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)