Trang chính » 50 Năm Văn Học Việt Nam Hải Ngoại (1975-2025), Chuyên Đề, Sáng Tác, Thơ Email bài này

người đi chân đất

CHƯƠNG 2:

Hoài nghi tất cả
Một ngày con lại ra đi
Không nhận nơi nào làm chân lý
Xin cho con được tới gần những người đức hạnh
Đi dưới mặt trời
Đi qua kỷ nguyên mới

Đêm tối: khúc dạo đầu
Đây là khúc dạo đầu
Bàn chân bỏng rát
Ma quỷ bám theo sau
Cái chết ở trước mặt
Cơn mưa rừng xối ướt

Xô đẩy tôi. Ôm lấy tôi
Khóa chặt tôi . Xé rách tôi
Dìm tôi xuống. Nghĩa đồng bào
Tình đất nước
Nâng tôi lên
Xoá dấu chân tôi trên đường

Như xóa vết của tia nắng
Trên chuồng trâu chuồng bò mái tranh mái lá
Bốc mùi rơm rạ
Cái đẹp hiện ra nơi chúng ta không nhìn thấy
Không mảy may kinh kệ. Xóa tôi đi như xóa một đứa trẻ
Muốn sống trở lại tuổi thơ của mình

Trên vai tôi gánh nặng
Ngọn rừng bí mật đã qua
Chúng vẫn là bí mật
Tôi đi một mình. Rừng sâu. Núi thẳm. Lòng người
Phố thị đìu hiu. Chợ búa ồn ào
Đi giữa những xác chết nào ai nhìn thấy

Đi qua những đám cưới không từng xảy ra
Những hôn nhân chưa tàn lụi
Đi qua cát bụi mịt mờ như linh hồn trẻ thơ chưa đậu được xuống
Tôi cúi mặt uống nước đầu nguồn
Của đau khổ, của nhớ thương, tỉnh thức
Tôi đi ra từ trong đám đông

Một mình. Thức dậy. Tôi ôm lấy tôi bằng y bát
Hãy tha thứ cho tôi. Tôi chưa kịp đánh thức bạn
Trời chưa sáng. Bạn không nghe thấy tiếng nói của tôi
Nhiều năm rồi. Sáu năm. Tôi đi dọc bờ sông này
Đi qua nương rẫy, cây bốn mùa thay lá
Đứa trẻ thành người già

Cuộc hôn nhân thành công, cuộc hôn nhân thất bại
Một người trở lại nhà, ngập ngừng gõ cửa
Trăng soi bếp lửa lạnh tanh
Tôi đi từng bước nhỏ trên đất trên nước
Đi trên cỏ
Giữa hai ngọn núi.

Xả bỏ ngã
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy thế giới
Thế giới tuyệt đẹp
Như kỷ nguyên mới của Tâm Linh
Đường nhân loại đi qua chim hót trong cành
Mặt người như khuôn mặt mùa xuân

Đức hạnh và giới luật. Giới luật và đức hạnh.
Hai ngọn đèn bật sáng, đi tìm
Người đi tìm người dọc bờ sông vắng
Đi suốt đêm. Tìm xác chết trôi sông
Trong không thời gian mù tối
Thử thách hãy còn nhiều
Kẻ ác đang chờ đợi

Bạn nói: tất cả đều có
Là sai
Tất cả đều không
Là sai
Bạn là một người hạnh phúc.
Căn nhà của bạn cũng vậy, và con chó nhỏ

Cũng hạnh phúc, và những đứa trẻ
Thật lạ lùng, mọi thứ
Đều thuộc về bạn, và bạn thuộc về đất nước mình, thế mà
Bạn lại từ chối quyền học tập
Của người khác, quyền được bộ hành
Của người khác. Hàng cây ngã xuống trên đường, đọng hơi sương

Cũng thuộc về bạn, con nai mang thai bị bắn
Cũng thuộc về bạn, và người đàn bà tưởng tượng trong phim
Và nước mắt được lau rất mau, tấm khăn trải giường nhàu nát
Và lá của buổi chiều này, gió thổi, và bóng tối cuối đường kia, cũng thuộc về bạn
Nhân gian không hối hận
Khi tàn nhẫn đuổi Chúa ra đi lần nữa.

Khi ngài trở lại, thế kỷ mười sáu ở Tây Ban Nha
Trong anh em nhà Karamazov
Con người ở đây không chọn tự do
Và dân chúng ở đây ném đá
Và nhà thờ chùa chiền giáo hội ở đây la ó
Đuổi ngài đi.

Dù có dối trá và nông cạn cuộc đời này vẫn đáng sống
Chúng ta sống nhờ lòng tốt bổ sung
Trước ba thử thách: phép lạ, tự do, quyền lực
Chúa ngàn năm im lặng
Để yêu những con ve sầu mùa hạ
Bạn phải học cách im lặng trước đã

Suốt mười ba năm
Trong đất, dưới cỏ. Chôn chặt kỷ niệm
Đếm từng ngày
Tập hát. Nhưng không hát
Để yêu một đất nước
Phải chờ đến lượt mình

Trong cỏ ướt, trên nhành cây, ban ngày
Chặt hết rừng
Nước lũ tràn về
Trong chúng ta ai sẽ chết đuối?
Chặt hết cây, thành phố trơ trọi. Nhưng chúng ta vẫn sống, và cười
Khi có chuyện vui. Những kẻ khốn nạn trên đời

Vẫn để cho chúng ta được sống
Nếu chúng ta vâng lời.
Con không thể vâng lời
Muốn thực hành hạnh Ba la mật
Con cần một trăm kiếp trên quả đất
Ai cũng là cha mẹ, anh chị em của mình.

Trời sắp tối, ánh lửa trong rừng
Đi trong chập chùng bão táp. Mưu ma chước quỷ. Đi trong nước
Mắt của tiếng động mùa hè
Đi trong lời hứa
Đi trong lãng quên
Đi như cánh bướm

Đập trong đêm. Trong kỷ nguyên mới
Đi chập chờn
Đi lạc
Qua Đèo Ngang
Qua Đồng Hới, Hiền Lương, cổ thành Quảng Trị
Đi qua chiến tranh, qua chia cắt

Qua hận thù cũ, mới
Đi tới tiếng chuông chùa Thiên mụ
Đi trong mưa Huế ngọt ngào hương sen
Trước khi bị vây bắt
Cùng anh em, tất cả
Trong đêm

Tôi nhìn thấy trên ngọn cây cao
Một người khác
Đi cùng chúng ta. Đi từng bước nhỏ
Chậm lại . Đi thẳng
Đi trong lưới. Đi trong cạm bẫy
Đi xa lòng tham dục

Đi để tìm ra khổ
Đi để diệt khổ
Đi trong an lạc
Đi trong hoà giải dân tộc
Đi trong ý thức tự do
Đi trong trí tuệ Bát nhã

Đi thẳng tới Chánh đẳng Chánh giác
Đi qua ngàn kiếp
Bước trên đất trên đá
Số ngày của anh trên trái đất
Không tính bằng ngày
Mà tính bằng bước chân.

Ở đâu cũng có tự do
Trong chợ, trong rừng, trong bãi tha ma
Đi khi lòng vô ngại
Đi mãi trên đường giữa huynh đệ chúng ta
Trong muôn trùng ác ma vây khổn
Trong giải thoát

Chúng ta là hiện tại. Cuộc đời không có thật phía sau
Đừng đi quá sâu vào nỗi buồn
Đi xuyên qua tan loãng, đi qua sự nông cạn nham hiểm của lòng người
Đi mãi không thôi. Buông bỏ
Lòng giận dữ. Sự khinh thường. Buông bỏ cả xót thương
Đi như sương trên cỏ. Đi như gió. Trên cánh đồng

Đi qua mùa đông. Trong hang đá, chúng ta dừng lại
Nơi chúng ta bắt đầu
Ngọn lửa đầu tiên
Nơi nhân loại hôn nhau
Cuộc làm tình đầu tiên
Cuộc sinh nở. Bên ngọn lửa. Nơi tự do bắt đầu

Nơi chúng ta không hề biết giận dữ
Và khinh mạn. Và xót thương. Từng bước nhỏ, đến cuối đường
Sẽ không có một cánh cửa nào chờ ta ở đó. Trên quê hương.
Sẽ có.
Sẽ không có.
Sẽ có.

bài đã đăng của Nguyễn Đức Tùng

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)