Trang chính » Chụp và Chép, Sáng Tác Email bài này

Vu Lan nhớ mẹ

 

clip_image002

 

 

Khi còn bé, có lần tôi đi học về nhà, nhà vắng, không bóng người, không biết mẹ tôi đi đâu. Tôi đi tìm khắp nơi, nhìn thấy dép của bà mỗi nơi một chiếc, những chiếc áo của bà nằm rải rác nhiều chỗ, một điều rất lạ. Tôi nhặt chúng lên đặt vào một góc, nhưng không thể nào tìm thấy mẹ tôi. Trên bậc cửa, con chó nhỏ của chúng tôi ngồi đó. Đó là con chó mẹ tôi mang về cách đó không lâu, một con chó vô chủ bà tìm thấy sau cái giếng gạch cuối làng, chỗ đi qua đồi cát trắng mọc nhiều sim. Con chó ngồi trên bậc cửa chỗ mẹ tôi hay ngồi têm trầu, im lặng khác thường. Hôm ấy mẹ tôi bận việc bất ngờ, trên đường đi chợ về, qua khỏi bến đò thì gặp một người đàn bà chuyển dạ sinh đẻ, bà phải ở lại. Khi mẹ tôi về tới nhà, mới thấp thoáng bóng đầu ngõ, từ trong cửa con chó nhỏ đã nhận ra, tíu tít phóng qua sân, quấn lấy chân mẹ tôi. Thì ra nó nhớ mẹ tôi còn hơn cả tôi nữa, chạy khắp nơi để tìm, kéo hết áo quần xuống, lục trong những ngăn tủ, sau những cái cột, ở mỗi góc nhà, gầm giường, nó chạy sục sạo khắp nơi nhưng không sủa, một mình im lặng. Nó nghĩ gì, tôi không biết được, nhưng khi nhìn vào mắt con vật, tôi biết nó suy nghĩ.

bài đã đăng của Nguyễn Đức Tùng

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)