Bài thuộc thể loại: Trường ca
CUNG-OÁN NGÂM-KHÚC / DAS KLAGELIED DER ODALISKE
Trải vách-quế gió vàng hiu-hắt,
Mảnh vũ-y lạnh ngắt như đồng.
Im Mondlicht,
Im Hauch des goldenen Herbstes
ist mein Tanzkleid
so kühl geworden
wie Kuller.
người đi chân đất – chương 10
Những người yêu thương đứng bên đường
Chờ chúng ta với bó sen hồng
Hát cho chúng ta nghe. Bố thí cho chúng ta
Những người ghét bỏ chúng ta
Chờ chúng ta trong bóng tối
Tất cả đều tham gia trò chơi của nghiệp
người đi chân đất – chương 9
Những cố gắng thất bại
Không biến thành hư vô
Ánh độ là một thất bại
Dòng sông, cuộc hòa giải, cuộc chiến tranh
người đi chân đất – chương 8
Mà ghi lại như chuồn chuồn ghi trên mặt nước
Nhưng lửa cháy những ngôi nhà bên cạnh. Đi thôi. Về thôi. Thiếu chút từ tâm
Mà lòng sinh sợ hãi. Đầy lòng bao dung không biết sợ điều gì
Những kẻ sinh ra trong rơm rạ
người đi chân đất–chương 7
Không quan tâm, không phán xét, không chê bai, không thù hận
Đi mãi theo lời Phật dạy: quyền của con người
Được sống và được đi, một chiều kia ngã xuống
Dòng suối nước đen
người đi chân đất – chương 6
Chào Sri Lanka, chúng tôi đã tới.
Đã được chào đón. Một ca sĩ đã hát. Đã bị vây khổn.
Đã thoát. Chúng tôi đã đi qua đất nước Lào và Thái Lan, Mã Lai và Nam Dương
Xinh đẹp. Chúng tôi đang đi vào cánh rừng của các bạn, bên đường
người đi chân đất – chương 5
Con ngủ giấc ngàn năm của người thua cuộc
Của đứa trẻ mới ra đời, đứa trẻ chưa được ra đời
Của kẻ phạm tội chưa bao giờ được cởi trói
Con bắt đầu nhìn thấy thế giới trước khi nhìn thấy tâm hồn mình
Nhìn thấy bằng cách đứng trong sự sợ hãi, ngồi trong sự đói, đi trong nhẫn nhục
Và đi và đứng và ngồi và ý thức về thân thể như một đời sống khác
người đi chân đất – chương 4
Bạn hãy ở lại đây, sự khổ nhục này.
Hãy gọi tôi về
Sự cám dỗ này
Sự căm giận này
Đám đông này
Đó là tình yêu
người đi chân đất – chương 3
Phía người đi một mình. Đi giữa những người khác.
Bị vây hãm. Bị chia cắt. Bị lôi đi kéo lại. Bị ném lên xe.
Bạo lực đổi khác, im lặng, mưu toan, đổi chác, bắt và thả, thả và bắt,vây chặt
Buông hạt giống vào cỏ dại, người bên ngoài
người đi chân đất: chương 1
Đó là về bàn chân. Đó là cách bàn chân đặt xuống.
Đó là về cách bàn chân uống sương trên cỏ.
Đó là nhịp điệu. Bước đi. Bước đi nghi ngại. Đi trong sợ hãi.
Đi trong tỉnh thức. Đi trong lương tri bị vây khổn.
NHỮNG KHÚC HÁT GỬI LÊN TRỜI
em biết không có kẻ hỏi sao không gửi cho ai lại gửi lên trời
ta bảo sợ chẳng ai hát những lời chứa cả những mờ mịt tối tăm của nghìn triệu năm trước
những lời chứa cả những bão táp lầm than
Đời đã ra khơi đời không về nữa
Anh cứ nghĩ nước mình là cơn mộng du chổng khu đo dây điện
Chân lý lỗ trôn
Cha ông đói ăn đi tìm thuốc thang cường dương tráng thận
Giao dịch khát máu
Không có gì ác hơn độc địa tự lo

Bình Luận mới