Bài thuộc thể loại: Ký
SÔNG LẤP
Bác sĩ đến, nói rằng bệnh nhân sốt cao, 101, chúng tôi đã cho lượng thuốc cao nhất mà không giảm, hãy nghĩ đến giải pháp cuối cùng. Đây là điều mà bệnh viện đã gợi ý từ hơn một tháng trước, nhưng vẫn cố gắng kéo dài thêm thời gian
Tình cảm xung đột vào Lễ Tạ Ơn
Có gì sai không khi nói rằng Lễ Tạ Ơn cùng lúc biểu tượng sự diệt chủng và biết ơn? Lịch sử và nước Mỹ đầy xung đột và mâu thuẫn, cho nên những đứa trẻ 4 tuổi có khả năng kỳ thị chủng tộc và giới tính nên được giáo dục đôi chút về sự mâu thuẫn này như một phương pháp chích ngừa.
.
…theo bàn chân đứa bé Inca
Nó có một thái độ xa cách kín đáo, bảo vệ sự riêng tư của cái nghèo hơn những đứa khác. Tạo đã bỏ hết sự dấu diếm giả vờ và giữ một diện mạo khắc kỷ vượt xa tuổi tác của nó. Trong buổi sáng mưa phùn sương mù của mùa đông, nó đến trường như từ hư không vô xác định. Tôi chỉ có thể tưởng tượng được rằng bất cứ nơi nào nó rời mỗi buổi sáng để đi học, chỗ đó phải nghèo và lạnh.
Quán cơm chay
Trong thời gian ngắn tôi ngồi chờ ở đó, ni cô chủ quán ra chào hỏi niềm nở và trò chuyện với tôi. Khi nói về các món ăn, cô giới thiệu:
“Các món ăn nầy ở đây, anh sẽ thấy, làm rất công phu giống y như thật. Có nhiều món tôi bảo đảm anh ăn vào sẽ không phân biệt được là thật hay giả”.
XƯƠNG HÌNH CHỮ T
Thời gian tôi ở Đại Đội Hắc Báo tăng cường cho Sư Đoàn Hỏa Tuyến dài chừng…, tôi chẳng nhớ rõ, và đấy là chuyện về sau. Chuyện tôi nhớ lại lúc này, chuyện có liên quan tới anh D., viên thiếu úy có viết văn, tôi không biết anh D. viết văn từ thuở nào. Khi gặp anh, có lúc tôi gọi anh là thiếu úy D., có lúc là nhà văn XYD. Tôi từng đọc truyện ngắn của anh trên tạp chí Văn
NHÀ XƯA CÓ HOA MIMOSA VÀNG
Tôi gọi số điện thoại mới của chị mà cháu Thơ Thơ cho, báo tin bạn chị, họa sĩ Đinh Cường, vừa mất. Chị nhấc máy, im lặng. Tôi gác máy, gọi nữa, chị lại …
NHỮNG ĐÓA HOA PHẤT PHƠ DỊU DÀNG TRONG GIÓ
Tất cả những hiện tượng vật chất, như những hình ảnh, biến cố đã xảy ra, đều là những nguồn, phát ra những chấn động đi mãi vào không gian và mất hút về phía thời gian vô tận. Những chấn động này, một khi đã được phát ra, trở nên độc lập với chính nguồn năng lượng đã phát ra chúng. Như mắt ta vẫn nhìn thấy ánh sáng của những vì sao đã vỡ tung và biến mất ….
TẾT “HOÀNG GIA” Ở GÒ CÔNG
buổi sáng đầu xuân với ông Tư Thông Thái ở Đồng Thạnh – Hòa Đồng, những câu chuyện ý vị về các vua quan hoàng tộc triều Nguyễn cận đại… Tôi lưu giữ mãi những nỗi niềm cảm xúc, để gọi tên tết nguyên đán ấy là Tết “Hoàng Gia” Ở Gò Công
Những con sông / Rivers
Tôi đã sống ở thành phố này hơn 40 năm. Chúng tôi không sống gần bên sông, nhưng thành phố được nuôi dưỡng bởi một con sông đẹp chảy qua trái tim của nó. Mỗi sáng khi tôi đi qua cầu bắc ngang con sông để tới sở làm, tôi vẫn nghĩ mình may mắn xiết bao để sống và làm việc ở một thành phố đẹp và thanh bình như thành phố này.
Ba anh em trong một căn phòng bệnh viện
Theo cấp bậc cũ 1975, hệ thống quân giai, thì Khánh Trường là Trung sĩ nhất, anh Phùng là binh nhất còn tôi là binh nhì. Khi ra đến ngoài, Phùng Nguyễn nhắc lại với tôi là Khánh Trường chết thì ôm mỗi một cuốn Hợp Lưu ra đi. Tôi bảo “Thì vậy, nhưng giao lại cho anh vậy là an tâm”.
Phùng Nguyễn, vết nứt thời gian
Phùng Nguyễn nhìn chiếc giường ngủ cười, hỏi tôi. Ông có “ghê” hay “bai” không vậy cha? Tôi cười lớn, Trần Nghi Hoàng “thẳng băng” ông à.
Văn chương Phùng Nguyễn – Vài Kỷ Niệm
Tôi tặng Phùng Nguyễn tập truyện ngắn của tôi. Hai đứa kéo nhau ra bãi biển Laguna, mỗi thằng một ly cà phê Starbucks vừa uống cà phê vừa nhìn những con sóng từ bên kia bờ Thái Bình Dương tràn về. Tôi ngoảnh mặt lại nhìn bạn mình, mới đó mà tóc Phùng Nguyễn đã bạc trắng như những ngọn sóng bạc đầu.
Đủ Chưa, Rượu?
Chị Ngọc Trang có viết bài tiểu luận nghĩ về tác phẩm Gia Tài Người Mẹ. Chị cũng đặc biệt yêu Đêm Tóc Rối và Tuổi Nước Độc. Có trao đổi ý kiến với tác giả những hôm nhà văn Dương Nghiễm Mậu ra Huế, được anh Đinh Cường dẫn về nhà thăm. Duyên khởi mối tình hai người hình thành từ “biến cố văn học” đó. Mình đồ vậy. Cuối cùng là cái đám cưới tổ chức ở Đà Nẵng vào năm 1971.
Con Đường Dương Nghiễm Mậu
Đúng là Dương Nghiễm Mậu, độc lập một trời riêng, tách biệt một đường riêng, phản chiếu trong văn viết và trong một tấm hình nổi tiếng độc đáo của Trần Cao Lĩnh, Mậu nhắm mắt mỉm cười dưới một mặt kim đồng hồ kim phút kim giờ cùng ngộ nghĩnh rớt xuống.
Phi Châu Đến Thương về Nhớ
[C]húng tôi vào một căn nhà (được chọn cho du khách thăm). Đồ đạc, bếp núc sơ sài gần như không có gì, người đàn bà nét mặt thản nhiên … không nói, không cười, đang đứng cạnh cái bếp giữa nhà …. Một đứa bé … ngước đôi mắt như hai viên ngọc đen … nhìn chiếc đĩa giấy để trên mặt cái bàn gỗ tạp giữa nhà ngoài, trên đĩa có ghi chữ Donation.
Từ Làng Đông Yên: Thăm lại ‘Người đàn bà trong cồn cát’
Khi Bert hết hạn công tác phải trở về Mỹ, tôi đang dịch những trang cuối cùng của cuốn sách. Bị lôi cuốn vào không khí mê hoặc của cuốn truyện, tôi tiễn anh nhưng không buồn lắm. Vả lại, giữa Bert và tôi có những khác biệt, đặc biệt về cái nhìn đối với cuộc chiến lúc bấy giờ. Bert thuộc lớp người chống lại việc Mỹ tham chiến ở Việt Nam.
Đầu Hàng
Đọc và viết, như những kỹ năng khác, đến với tâm trí ta một cách từ tốn, lần hồi, từng mẩu, từng miếng. Nhưng đối với tôi, một học trò mà Anh ngữ là ngôn ngữ thứ hai, tới từ một gia đình làm nông, thất học, một gia đình mà việc đọc là một trò xa hoa với những nông dân, hay tệ hơn thế
Sách
Trong tấm hình, ông ngoại – người đã đốt những cuốn sách quý giá 40 năm trước – đứng cạnh đứa cháu lần đầu tiên đến một đất nước trân quý sách, bên cuốn sách in đầu tiên của phương Tây. Nhìn tấm hình đó đôi khi tôi thấy muốn rớt nước mắt.
NGƯỜI CHO THUÊ TRUYỆN
Văn học làm giàu trí tưởng tượng chừng nào càng làm chúng tôi xa rời sự thật chừng ấy, một thế hệ lớn lên mơ mơ hồ hồ, chẳng biết trong chiến tranh phía nào là đúng, phía nào là sai. Cả một dân tộc, hay ít nhất một nửa, như mê đi, như khờ dại, một tâm trí văn hóa mù mờ lẫn lộn, không thực tế, không sẵn sàng trả lời các vấn nạn trước mắt ….
Một Giải Mây Mới
Anh bay lơ lửng chung quanh cái không gian chật hẹp này. Cái không gian mượn tạm của rất nhiều thân xác.
Thân xác anh nằm trong bốn bức vách chật hẹp nhìn ra, mọi người đang xếp hàng di chuyển chung quanh cái hình hài vô tri đó. Người ta tới ngắm nghía anh, nói thầm một điều gì đó với anh trong ngực họ, họ đi qua anh mà không biết anh đang đi qua họ.
Sau Giấc Ngủ Trưa
[V]ới tôi, sống chỉ có ý nghĩa khi hòa hợp với tâm hồn, khi sự thức tỉnh không chỉ là sau giấc ngủ trưa. Tình yêu là con đường duy nhất có thể cho tôi hạnh phúc. Tôi nghĩ đến Vũ.
Trở lại mái nhà xưa
Xã hội Mỹ rất phóng khoáng và linh động tới độ nó có thể chấp nhận một người vĩnh viễn đứng bên lề, tự loại mình ra khỏi mọi cơ hội và đời sống nói chung. Điều mà tôi đang cố giảỉ thích là tôi cuối cùng đã học được, đó là, là một người Đan Mạch chả phải là một cái giá trị gì đặc biệt, cũng như việc là một người Việt Nam. Cái giá trị đặc biệt là một loại người, cái con người mà cô có can đảm trở thành để hài hoà với đời sống bao quanh cô, những thứ còn lại sẽ tuần tự diễn ra một cách tự nhiên thôi.
LÁ MÙA THU
Chỉ trong ba năm sau cùng, Đinh Cường đã đăng 875 bài thơ cùng với một số lượng tranh tương tự …. Chúng ta không cần phải trở về thi ca đời Sơ Đường để cảm thán với câu “con tầm đến thác vẫn còn vương tơ”. Chỉ cần đọc hết một phần những bài thơ hay xem hết một phần những bức tranh đó, cũng đủ kinh hoàng với sức nhả tơ của anh.
Nhẹ nhàng Đinh Cường
Với tôi, Đinh Cường là hiện thân của một nhẹ nhàng rất hiếm. Vẽ, sống, chơi, cà phê, rượu, bạn, họp mặt, tiếp khách…tất cả đều nhẹ. Nhẹ nhàng như những đường nét thiếu nữ trong tranh anh: xanh, thơ, những sợi mơ bay, cánh tay, suối tóc, nụ cười… Là một nghệ sĩ lớn, nhưng anh không ồn ào
Trong hội họa, Đinh Cường là thi sĩ của hoài niệm
Trong những đêm mùa đông, băng qua khu vườn rộng ẩm ướt mưa ở Bao Vinh, trước khi gặp Cường bao giờ tôi cũng phải “diện kiến” với một con mắt đỏ lập lòe của ngọn đèn dầu trên am thờ. Đó chính là cái point riche (điểm tráng lệ) của đêm đen mà về sau này tôi vẫn thường bắt gặp trên tranh của Cường.
Baler – Đứa Con Lai Bị Bỏ Rơi
Và dù người Việt cho dù có phát âm tiếng Anh giọng Mỹ chuẩn đến thế nào thì cũng không được người khác gọi là người Mỹ. Nhưng mà, người Việt vẫn bỏ cả khối tiền vào các trung tâm Anh Ngữ với biển hiệu quảng cáo nói tiếng Anh giọng Mỹ trong 3 tháng (chẳng hạn thế). (… ) thế quái nào mà chuyện này lại có thể xảy ra được nhỉ???
Người đi, không đợi mùa xuân
Anh cũng biết nghịch, nhưng tôi thấy anh chỉ đùa với chữ nghĩa thôi. Bởi vì lần đầu gặp anh, tôi ngạc nhiên, không nghĩ anh lại là người ít nói. Ít nói, nhưng không lạnh lùng. Là bạn anh, gặp anh, sự nồng nhiệt, chân tình tự toát ra từ cung cách. Anh không mồm mép, đỏm dáng. Chính điều này đã giữ thân tình lâu dài giữa tôi và anh …
Ngã Rẽ
Dưới ánh nến, chưa bao giờ chúng tôi uống nhiều và nói nhiều như thế. Từ bao lơn, tiếng cười của chúng tôi làm rung cả mặt sóng hồ bên dưới.

Bình Luận mới