Bài thuộc thể loại: Hội Họa
Thu năm nào?
Vùng đồi Skyline, thuộc Công Viên Quốc Gia Shenandoah, tiểu bang Virginia, là nơi nổi tiếng có lá vàng đẹp nhất vào mùa thu. Trước đây, cứ vào khoảng giữa tháng 10, vào những ngày đỉnh của lá vàng, vợ chồng tôi về nghỉ ở vùng này…
Những tình huống mới trong ngày cuối cùng của năm cũ
Chọn ngày cuối cùng của năm để mở ra “Những tình huống mới” hẳn không phải là một lựa chọn ngẫu nhiên của tác giả. Quả thực, thời gian được sử dụng như là một phần của cuộc trưng bày tác phẩm nghệ thuật.
Leonardo và ‘Bữa Tiệc Cuối Cùng’: Tuyệt phẩm ‘tình cờ’ và công trình trùng tu kéo dài 21 năm
Một trong những tác phẩm hội hoạ cổ điển còn tồn tại tới nay “Last Supper” (Bữa tiệc cuối cùng) của danh họa Leonardo da Vinci, hoàn tất vào năm 1498 sau bốn năm thực hiện, là một trong những tác phẩm cổ điển được giới nghiên cứu nghệ thuật bàn thảo nhiều nhất.
Phan Nguyên, fractus & những người bạn ở Paris
Vài năm sau, tôi gặp lại Phan Nguyên ở Paris mùa thu năm 1994. Anh sống trong một ngôi nhà thuộc vùng ngoại ô yên tĩnh và nên thơ, Seine-et-Marne, cách Paris 30 km. Lúc này Phan Nguyên sống nhiều thời gian cho vẽ tranh sau khi rời khỏi việc dạy học.
Vịn tay hội hoạ
Trong một dịp trao đổi với thằng cháu ngoại sau khi nghe cháu ghi danh lấy một lớp vẽ, tôi kể với cháu về việc có một dạo tôi cũng vẽ, và vẽ đã giúp tôi tìm được sự yên tĩnh cho tâm hồn, cháu ngạc nhiên vì chả bao giờ nhìn thấy bà vẽ.
Thăm hai ngôi nhà của nữ danh họa Mỹ Georgia O’Keeffe ở New Mexico
Cuộc tân trang hoàn tất vào năm 1949. Bà chính thức rời bỏ New York dọn về New Mexico để sống mãi mãi.
Và như vậy, bà có được hai ngôi nhà ở vùng phía bắc New Mexico gồm có Ghost Ranch để sống cho mùa xuân và mùa hè, và Abiquiu House cho mùa thu và mùa đông.
‘Thằng Mô-đi’ và người nữ Việt Nam (kỳ 3/3)
Những cây cọ Việt-nam vẽ tranh đàn bà con gái với ảnh hưởng không phủ nhận được của Modigliani, đã thừa hưởng thật nhiều những “va chạm”, những “xung đột” đó. Nhưng “tâm thức chín muồi” của “Mô-đi” vẫn còn quá xa lạ với tâm thức các họa sĩ chuyên trị “người đẹp” của ta. Với hậu quả là…
‘Thằng Mô-đi’ và người nữ Việt Nam (kỳ 2/3)
“Người đẹp” có dáng dấp mảnh dẻ nhưng sống mạnh, sống dai. Sau 75, nàng vẫn xuất hiện đều đều, không những trong các tác phẩm của các họa sĩ đã thành danh trước ngày tị nạn, vượt biên, di cư mà còn trong nét vẽ của những tay họa sĩ trẻ hôm nay ở nước ngoài như Vũ Thái Hòa, như Cao Bình Minh… Mới đây (1990), tình cờ được thấy hình màu in lại tác phẩm của một Trịnh Công Sơn…
‘Thằng Mô-đi’ và người nữ Việt Nam (kỳ 1/3)
Amedeo Modigliani thường được gọi tắt thân ái là “Modi”. Đại danh họa người Ý, gốc Do Thái, sinh ở Ý cuối thế kỷ 19, thành tài và mất ở Paris đầu thế kỷ 20. Vậy chứ “thằng Mô-đi” xa lạ này mắc mớ gì có liên quan đến người nữ Việt-nam?
Hòa nhập cùng Van Gogh
Phối hợp với phần âm nhạc của nhà soạn nhạc Luca Longobardi, IVG cho người xem dịp thưởng ngoạn một số những tác phẩm nổi tiếng của Van Gogh được tái tạo bằng kỹ thuật điện tử, chuyển động trên bốn bức tường và cả trên sàn nhà, gói trọn người xem vào trong cảnh trí của những tác phẩm…
BIỆN-CHỨNG KHƯỚC-TỪ THE DIALECTICS OF NEGATION
Xin xem (đọc) tấm-tranh Biện-chứng Khước-từ (2020) của tôi. Từ trái sang phải là những mảnh thực-tại kể từ biền-cố 11 tháng 9, 2001. Biến-cố ấy không chỉ phá tan hai tháp Trung-tâm Thương-mại quốc-tế mà còn nêu lên câu hỏi về sự-thật sau biến-cố ấy, cũng như thử xem sức-mạnh của đế-quốc.
bức tường vỡ nát
Bức tường vỡ nátVách gỗ xanh đã mụcTôi bỏ lại hơn bốn mươi nămKhông biết chiếc ghế còn chờCửa sổ còn rọi vào nắng ấm Ngồi trên chiếc ghế xưaNhảy múa bên khung cửaĐã nghĩ …
NGƯỜI BÀ CON CỦA TÔI
Ông “người chân chính” trong văn chương này vốn là “chồng của cô em họ tôi”. Tôi có ý định vẽ chân dung ổng từ lâu nay mới thực hiện được một lần (tôi mắc …
Cuộc khải hoàn của các nữ họa sư cổ điển
Các nhà bán đấu giá tranh đã vào cuộc chơi sưu tầm và tổ chức đấu giá các tác phẩm của các nữ họa sĩ thế kỷ 16 tới 19 vào đầu năm ngoái, mệnh danh là “The Female Triumphant,” tạm dịch là “Cuộc Khải hoàn của Nữ giới.”
OD và Con Chim Chết
Overdose ơi, đã đi đâu rồi?
Hay là đã đi chơi với chim?
Nếu có đi, thì phải từ từ
Rồi ta, sẽ lủi thủi theo sau.
My Overdose! Where have you been?
Or gone to play with birds?
If it …
Nghệ Thuật Hội Hoạ Đơn Sắc Trắng Đen của hoạ sĩ Trịnh Cung
Không nghiêm ngặt như trong định nghĩa của Khoa Học, “Ánh sáng Đơn Sắc trong nghệ thuật hội hoạ” được định nghĩa rộng và sử dụng thoáng hơn là chỉ một màu. Các hoạ sĩ pha màu theo các sắc độ đậm hay nhạt trong một tông màu.
Trịnh Cung và Căn Cước Di Dân
Không phải ngẫu nhiên mà Trịnh Cung chọn hình thức thể hiện là hiện thực đơn sắc. Chúng ta vẫn dùng khái niệm trắng đen để ngụ ý về sự thật và phản nghĩa của sự thật. Loạt tranh này, ngoài tính truyện, còn mang tính tư liệu của giấy (trắng) và mực (đen). Như nhiếp ảnh thời sự hay báo chí, đây là công trình ghi chép, để giữ lại, để lưu trữ. Hiện thực đơn sắc, qua việc chuyển biên độ ánh sáng để tạo hiệu ứng sáng-tối còn gợi liên tưởng đến ký ức.
Trịnh Cung, Một kiện tướng trong hội họa
Trong giai đoạn đầu Trịnh Cung cho chúng ta thấy được những ưu tư, khắc khoải của một tâm hồn nghệ sĩ trước cuộc chiến tranh tàn khốc … Qua phần hai, sau hơn mười năm không vẽ được, ông lại có cơ hội cầm cọ trở lại, phần lớn là do chính sách cởi trói. Tuy nhiên, sự ghét bỏ một xã hội ô trọc, bất công vẫn còn đó bàng bạc trong tác phẩm của ông, dẫu rằng màu sắc có sáng hơn, hình thể có nhiều khoảng cách hơn.
Hoạ sĩ Nguyễn Đình Thuần: ‘Cảm xúc và quán tính đưa tôi vào tranh’
Có bao giờ bạn đứng trước một bức tranh và tự hỏi người hoạ sĩ này muốn vẽ và diễn tả cái gì? Chắc chắn bạn sẽ trả lời tôi, “Dĩ nhiên ai mà không thắc mắc như thế?” Có khi bạn còn tìm tựa đề của bức tranh…
Nghệ thuật đường phố, Tranh Tường ở Hoa Kỳ
Thành phố Long Beach bắt đầu dự án lớn có tên là “POW! WOW!” vào năm 2015 về thế giới tranh ngoạn mục đầy thú vị này. Cái tên POW!WOW! là ý tưởng được nẩy sinh từ những trang sách hoạt hoạ đầy màu sắc
Nguyễn Đình Thuần: Sự vật vỡ vụn trong một thế giới hỗn mang
Cảnh giới tranh của ông là một thế giới vụn vỡ, những mô-típ không giữ hình thể nguyên thủy mà vỡ vụn trong một không gian mờ mịt, hỗn mang. Chúng vỡ vụn nhưng không tan biến mà quay về như những nốt nhạc láy rền vang mãi trong tâm tư người xem.
Trịnh Cung và hội họa hiện thực trắng đen
Sở dĩ tôi chọn vẽ hiện thực không màu là vì tôi muốn khác đi, không muốn lập lại cách vẽ truyền thống của hiện thực. Tôi muốn tự làm khó mình khi không sử dụng màu và tôi nghĩ làm như thế nó gần với văn chương, ngôn ngữ chữ viết.

Bình Luận mới