Bài thuộc thể loại: Hội Họa
Công án thiền và hội họa
Đối họa là cách các họa sĩ dùng hành động vẽ để thăm dò nhau, thử thách nhau, chỉ bảo nhau, giác ngộ nhau. Đối họa không những đòi hỏi các họa sĩ phải chú tâm khi vẽ mà còn chú trọng tới sự thăng hoa, bừng ngộ khi tương tác vẽ, cũng giống như các công án đối thoại giữa các thiền sư.
Cái “Vô” trong tranh thủy mặc
Trong tranh thủy mặc, yếu tố vô hình (hay những khoảng trống trong tranh) có ý nghĩa rất đặc biệt, mang ý nghĩa như kiểu yếu tố “vô” của vũ trụ, là nơi ẩn chứa một điều lớn lao mà mắt thường không thể thấy. Nhìn những bức tranh phong cảnh cổ điển của các họa sĩ phương Đông, chúng ta thường bắt gặp những chỗ mây mù lẩn khuất bằng cách để trắng giấy
Đinh Cường: Hommage à Nguyễn Xuân Hoàng
Hommage à Nguyễn Xuân Hoàng sơn dầu trên giấy báo in 10 x 14 in Đinh Cường 20 – 9 – 2014
Hội họa và phái nữ (kỳ 3)
Bản sắc bắt nguồn từ truyền thống văn hóa, càng lâu đời càng kiên cố khó cải biến để thích nghi với hoàn cảnh khác lạ. Đây là thách đố chung cho mọi nghệ sĩ muốn sáng tạo cái mới, đặc biệt là nữ giới. Bởi họ không chỉ vật lộn với các qui ước thẩm mỹ hoặc tiêu chí trường qui…
Hội họa và phái nữ (kỳ 2)
Nếu ta nhớ Pop là cách viết tắt của Popular ( bình dân, quần chúng) thì có thể giải thích sức truyền bá của phong trào mỹ thuật này ở Mỹ. Dễ hiểu như hoạt họa và bích chương quảng cáo, Pop Art không gây dị ứng thẩm mỹ cho khán giả như các họa phẩm kiêu kỳ khó hiểu của chủ nghĩa hiện đại.
Hội họa và phái nữ (kỳ 1)
Không chỉ cách tân quan niệm mỹ học và chất vấn Cái Đẹp phương Tây từ thời cổ đại, các họa sĩ Âu châu từng bước nâng phái nữ lên hàng công dân nghệ thuật, không phân biệt đẳng trật hoặc màu da. Đây là thứ tuyên ngôn bằng tranh tượng cho bình đẳng và quan hệ hữu nghị…
Huyền thoại Cây Sồi Già và Người Đàn Ông Duy Nhất
[T]rên thân những cành nhánh ấy của cây Sồi còn sót lại một gã trai trẻ đang bị đu đưa như một con sóc, là kẻ sống sót duy nhất vì nhờ không chịu nổi cơn đói, hắn đã lặng lẽ leo lên để phỗng tay trên những quả sồi ít ỏi trong lúc đồng bọn đang còn bùm xúm bàn tán tìm cách nào để sống cho những ngày mai rất mù mịt.
Sự phát triển của Văn Học và Mỹ Thuật có phụ thuộc vào mối quan hệ giữa hai lãnh vực?
Câu hỏi sau cùng hình thành trong tôi có tính khái quát là: Sự tương hợp giữa Văn Học và Mỹ Thuật có phải là điều kiện cần cho sự phát triển của cả hai và ngược lại?
Những câu hỏi này đã theo tôi rất nhiều năm và tôi, mỗi khi có dịp tiếp xúc với các nhà văn, nhà phê bình văn học thân quen, tôi thường đưa ra…
Ngọc Dũng: Vì sao rơi vào bất tận
Thời điểm đó, một phòng tranh vẽ mới mẻ như vậy là một luồng gió lạ cho nghệ thuật của miền Nam. Chúng tôi đang ở những năm cuối cùng của Trường Cao Đẳng Mỹ Thuật, nhưng cũng đã tham dự tranh trong các cuộc Triển Lãm Mùa Xuân với cách tìm tòi mới lạ đó.
Khúc rẽ của Đại Giang và Upsidedownism
Tôi giật mình tự hỏi “Tranh Đại Giang đây sao?” Tôi từng xem tranh ông cách đây 12 năm, ngày ấy cũng giật mình đánh thót. Tại sao giờ lại giật mình?
Đứng một lúc, tôi lý giải được cái khác.
Phác họa một chân dung
Lê Tài Điển và Kiệt Tấn, hai “ông già Nam Bộ” … tìm đến nhau như tri kỷ, dù tính khí đôi đàng có lúc tựa mặt trời – mặt trăng …. Những lời lẽ khoan hòa của người họa sĩ, lăn tăn như sóng mặt hồ, kiên nhẫn dập tắt dần ngọn lửa phừng chỉ chực thiêu rụi cuộc đời ô trọc … của người văn sĩ.
Nguyễn Thị Hợp: nỗi sợ hãi của một họa sỹ là sự lập lại chính mình
Khỏa thân, cũng như một thí dụ khác – tĩnh vật, là một đề tài quen thuộc trong hội họa. Khi mình vẽ tranh gọi là “khỏa thân”, hay “tĩnh vật”, hay “phong cảnh”, hay “bố cục”, thì phần nào trong đầu mình không coi đề tài là quan trọng, mà chỉ chú ý tới đường nét, sự phối hợp…
Nhân ngồi làm mẫu, trò chuyện với Nguyễn Trọng Khôi
Hễ có dịp bù khú rượu chè với nhau tại nhà anh, Nguyễn Trọng Khôi luôn có giấy bút và giá vẽ sẵn sàng. Anh vẽ Chân Phương, vẽ Nguyễn Ngọc Phong … vẽ tôi… và tự soi gương để vẽ mình.
Biển-Đời: Ann Phong và Nguyễn Việt Hùng trong những sáng tạo mới
Cuộc Triển Lãm Hội Họa ‘Tandem Solo’ (vào ngày 8-9 tháng 10) đã khép lại giữa Biển-Đời. Nhưng những ý tưởng, suy tư, nhận định, và phong cách sáng tạo mới của hai họa sĩ Ann Phong và Nguyễn Việt Hùng sẽ còn tiếp tục mở ra trong những ngày tháng tới.
tranh Huỳnh Lê Nhật Tấn
3 bức bột màu trên giấy:
ngồi nơi hư vô (2010)
nhìn trong tần ánh sáng (2010)
vệt đêm (2010)
Tranh Lê Quốc Thành – những buổi sáng chủ nhật không yên
Tôi thích câu này của GUILLAUME APOLLINAIRE:
‘Tôi ghét những nghệ sĩ không đi cùng thời đại của mình.’
Vòng Đời Nghiệt Ngã (đợt 1)
Vòng Đời Nghiệt Ngã #2, #13, #15
(Cruelly Go Round #2, #13, #15)
2011
sơn dầu và dát vàng trên gỗ

Bình Luận mới