Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Huỳnh Lê Nhật Tấn

Nhà thơ. Họa sĩ.

Sinh năm 1973 tại Tp. Đà Nẵng.

Tác phầm chính: Men Da (tập thơ - Da Vàng 2009)

Triền lãm Tranh Thơ - Graphic art chủ đề “Dấu Nối Sinh Tồn” (Hà Nội 2009)

Và nhiều thơ, bài viết trên Hợp Lưu, Da Màu, Tiền vệ, talawas, Evăn, Văn Chương Việt, Sông Hương...

Biển trắng & màu xanh

21.10.2016
hhh_thumb_thumb.jpg

Một trường sinh giao hòa bởi con người và sự vật.
Hãy lặng thinh hỏi chúng ta ở mô lồi lõm sanh

Xanh vô vọng

5.08.2016

Hỡi vô vạn trái tim trốn khỏi ô ngục
vỗ đập đáy lòng cạn bám nặng những vì sao phù du bật tắt
hy vọng lịm nở nổ bùng nô đùa trong đám đông chật chội
Một ngày buốt vùng do dự. Ta phải trổ hết sợi lông sóng sầu đau

Huỳnh Lê Nhật Tấn: Cái Mặt Nạ Tuồng Chia Hai

4.05.2016
tranh-HLNT_thumb.jpg

Nay chúng ta nhìn lại đất nước Việt Nam trọn vẹn mang hình chữ S, với hơn bốn mươi năm chính quyền Việt Nam cai trị mọi thứ vẫn diễn ra từng ngày. Tôi và tất cả những người làm nghệ thuật, trong đó là người viết sáng tác thơ văn trong nước, đều mong có đôi cánh bay xa trong nền văn chương chính nghĩa là độc lập sáng tạo, tự do xuất bản và một đất nước hướng đến nền dân chủ theo thế giới toàn cầu.

Đêm trôi

12.01.2016

Như viên đạn đầu người
Nở hoa nụ cười thầm thì kêu cứu
Chúng ta những con người lạ mặt
chết trong sự diệt vong.

Muôn dặm dưới biển

5.01.2016

Con thuyền xa xứ hút chìm đại dương
ta vét sạch cổ vật từ nghìn năm hình sóng
máu lệ đôi mắt bay hình hài

Vách đá vỡ ♦ Tiếng phách tròn

21.11.2015

Giữa cái nắng chói chang chang
chiếu rụng mỗi sáng trên tháp Bàng An.

Tôi nhớ những mùa xuân kỷ niệm rực
nay đã ám ảnh phù du.

Bầy người hoang tưởng

21.08.2015

Nhân loại tạo ra mọi vật. Họ muốn mọi thứ
cái ghế ngồi đến lúc phải đứng lên
giường nằm bỗng thân thể ngồi dậy miệng mở
tự tình nói nhau nghe

Bầy người hoang tưởng

24.06.2015

Nhân loại tạo ra mọi vật. Họ muốn mọi thứ
cái ghế ngồi đến lúc phải đứng lên
giường nằm bỗng thân thể ngồi dậy miệng mở
tự tình nói nhau nghe

Tự sự tháng chín

14.05.2015

Một vòng cung đời bước lặng đi
ta đếm bằng hơi thở buồn
tâm khởi bằng thứ tự ánh sáng nguồn
long lanh suốt chuyện ngàn đêm

Tôi là bóng đèn tròn

8.04.2015

Nằm ngủ tôi cởi ra mọi thứ
Trên dưới thân hình nở ra hai quả trứng pha lê
Nó như hai viên đá âm dương chói lòa da thịt
hiện nguyên tế bào li ti chúng hỏi nhau về một dấu chấm…

Thí dụ trống không

5.12.2014

lộn xộn ý nghĩ điên rồ
bốc cháy từng cơn
Kim đồng hồ quay ngược
quá khứ đã thành hiện tại
Tôi muốn xóa dấu vết lỗi lầm tàn bạo của đất nước vô ơn

Ngày xanh kết nụ

26.11.2014

đàn ngân tiếng khóc ở nơi vô hình
nhịp quả tim loài người đập mạnh

Đi tìm dân chủ người ta lột xác
Đánh tiếng nói hư vô từ biệt đất nước

Những mảnh ghép lạ

17.11.2014

Một xã hội vô thần dựng sắc màu chong chóng
đang não hoạt lũ gió độc u mê
người, vạn người khỏa thể môi dày
răng má hàm hô, mắt lé người lùn cao thấp giận hú lên như vượn già
tóc khô sói tay cầm lửa đốt trụi lông lá tựa búp bê bông

Tôi chạy với hình chữ nhật

12.11.2014

chỉ thế tôi vồ bàn tay máu bôi lên trang giấy trắng ố vàng
vỏ não sáng rạn vỡ tan tành

Ở cùng làn sóng mảnh ghép khớp lại nhau
vì sao rớt xuống bầu trời rực sáng

Cái mặt nạ

13.10.2014

Mỗi người tự vẽ chính mình
khác biệt méo mó
chân dung nguệch ngoạc vòng
đôi mắt lấp ló sợ hãi

Mở cửa trong lặng thinh

29.09.2014

Tôi biết tưởng tượng
ngồi lên dòng sông nơi buổi chiều trời tù mù
Tay bác sĩ mắt nhìn vò vào đôi mắt kẻ xa lạ trừ kẻ mù chữ

Chân trời rỗng

15.08.2014

Bầu trời rộng lượng mây ngàn trôi đi. Hơi thở tôi nhịp bồng bềnh đôi chân năm ngón hồng xanh cỏ lụa. Tôi vút nàng lên múa một vòng tròn lửa tung cao không ra khỏi vòm lưới u mê.

Mắc kẹt vòm sâu em

1.08.2014

bay hạ cánh vòm sâu em co thắt
đợi từng giây tim đập tưởng chạm cả chuyến bay đêm dông bão

anh cong lá vào thu
trong cõi trần xác thịt hồn vía phù du

Thức dậy khi mặt trời mọc

24.07.2014

Tiếng gà đầu buổi binh minh lên chạm vào giấc mộng
tôi nở nụ cười phía trước dãy núi nằm yên
mọi thứ dựng đứng nhọn hoắt
từng lỗ nhỏ nở đón dần co chảy về con sông cái

Ngõ bầu trời

4.07.2014

Mở ra chân lý sống
Vì chúng ta cánh đồng vàng

Sẽ xanh nhuộm cánh bay vòng cơn mưa ngược
bồng vút tôi. Và tiếng ru ngàn đời vỗ

Vết lạ

27.06.2014

Đừng trôi ngày đổi mặt
Môi vá đường chỉ chữ song hành
Ai đi đâu phố tung ngước lên trời
đổ vỡ bức tường

Nhìn lên

20.06.2014

Tôi mãi bước trên con đường uốn cong chữ S
móc nhau
nối xích lại gần
để biến dạng một hình lưỡi câu
đu đưa trước cuống họng khát giữa tiếng rền than

Ý nghĩ lột xác

9.06.2014

Tôi đang sống trong cái lò
sưởi mọi nhiệt độ ẩm thấp
đổi màu da vàng

Mọi ngày phải ăn mãi ổ bánh mì tròn

Chiều không điểm tựa

17.10.2013

Sân khấu ngàn năm hư vô
cuộc mưu sinh ôm bày biện bức tranh rừng
ghế tam giác vàng thắp khuôn hồn hút dấu chân ai
Còn tiếng thanh âm vọng rung sóng máu.

Con đường… ♦ Hãy nói ♦ Cánh rừng nấm

17.06.2013

Ngày tàn nhanh bóng soi lạ nhảy cao mái nhà
ai cô quạnh nhìn ra phía trước
đôi mèo đen vẫy đuôi gào khóc hòa giọt mưa đêm

Thiên đàng ảo

1.02.2013

Ký ức về . . .
tôi lên trời cánh tay đập mạnh phiêu diễn
đi ra tôi nốt chấm máu ẩn lên dòng kẻ sóng
âm động côn trùng lá hôn. Bài ca độc tiếng

Đi ra từ viễn tưởng

17.01.2013

Lòng ta đen đốm phát từng tia ngoại cảm
ngắm lên vạn vì sao lạ mặt

đôi mắt tôi lấp lánh bé xinh cười. Tôi vớt lặng mùi khí quyển
đêm trở về ngày sinh ra…

Hãy thở ra đi

19.10.2012

Trong da thịt máu chảy có một ngày vô tận . . .
hãy nói ra đi điều bí mật . . .

Hồn vía thiên hạ thở phào ta nghe xã hội lạc lối

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)