Trang chính » Chuyên Đề, Hội Họa, Nghệ Thuật, Thơ & Thời Đại Email bài này

Tranh Lê Quốc Thành – những buổi sáng chủ nhật không yên

lequocthanh

 

“Tôi thích câu này của GUILLAUME APOLLINAIRE: ‘Tôi ghét những nghệ sĩ không đi cùng thời đại của mình./ I hate artists who are not of their time.’  Có lẽ chỉ cần vậy thôi! ” –LQT

“Tranh vẽ vào những sáng chủ nhật phải ngồi nhà mà lòng không yên.

 

lqt_1

 

lqt_a

 

lqt_b

 

lqt_c

 

lqt_d

 

lqt_e

 

lqt_f

 

lqt_g

lqt_h

bài đã đăng của Lê Quốc Thành


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

  • vương ngọc minh says:

    .. thực vậy, trước khi có comment của ông/ bà Nguyễn Đăng Trúc (trong đó ông/ bà đã quan tâm tới comment của tôi) nghĩa là, sau khi viết comment trước, tôi nẩy liền ý định viết thêm một comment nữa, như thế này- với tôi, lời nói thật của Lê Quốc Thành, rằng anh mê tranh của Antoni Tàpies và Sigma Polke đáng trân trọng hơn cả. Vâng, trở lại với comment của ông/ bà Nguyễn Đăng Trúc, tôi thành thực cảm ơn sự quan tâm của ông/ bà, cầu mong thân tâm ông/ bà luôn an lạc.

  • Nguyễn Đăng Trúc says:

    Đọc ý kiến của Vương Ngọc Minh, tôi chợt nhớ chuyện một họa sĩ VN, đến Paris vài ngày, sau khi thăm bảo tàng tượng gỗ châu Phi đã nói: “Đến đây rồi mới thấy Picasso chẳng là gì!” Hay thật, sao lại phán dễ thế nhỉ? Giống Tàpies là giống ở cái “khoản” nào nữa chứ? Tàpies đâu phải là 1 cái cục lù lù đồng nhất đâu nhỉ? Chẳng lẽ giữa chuyện bắt chước, đi theo, chịu ảnh hưởng, học tập v.v… chẳng có gì khác nhau sao?

  • vương ngọc minh says:

    – thảo nào vẽ cứ như Antoni tàpies, chả khác chút nào.

  • Lê Quốc Thành says:

    Xin chào quý anh chị,

    Tôi là Lê Quốc Thành. Tôi rất vui, vì “gian bày tranh” này, có người ghé xem và để lại ý kiến.

    Nhưng, đọc các ý kiến của quý anh chị, tôi cũng có chút băn khoăn. Hầu hết, chỉ xoay quanh cái được gọi là “tuyên bố nọ kia” của họa sĩ.

    Thú thật, khi đọc đoạn “tuyên bố” ở trên cùng, tôi không biết có phải của tôi không nữa! Trước khi đưa loạt ảnh tranh này lên đây, nhà thơ Lưu Diệu Vân đã mail hỏi tôi-nguyên văn:

    “Anh LQT, để đi bên trên series ảnh của anh, anh có thể vui lòng trả lời ngắn câu hỏi này không?

    – Thời đại có những ảnh hưởng nào lên tác phẩm của anh?

    Một trả lời ngắn 3-4 câu là đủ. Hoặc nếu anh cần dài hơn thì xin tuỳ nghi.

    Cám ơn anh!”

    Và, tôi đã trả lời-nguyên văn:

    “Tôi thích câu này của GUILLAUME APOLLINAIRE: “Tôi ghét những nghệ sĩ không đi cùng thời đại của mình./I hate artists who are not of their time.” Có lẽ chỉ cần vậy thôi!”

    Còn cái câu: “Tranh vẽ vào những sáng chủ nhật phải ngồi nhà mà lòng không yên.” chỉ là lời nhắn của tôi, mỗi lần gởi ảnh tranh cho anh Nguyên Hưng, và anh đã dùng như một ghi chú mỗi lần đưa ảnh tranh của tôi lên Facebook mà thôi.

    Tóm lại, nếu xét về mặt văn bản, mấy câu “tuyên bố” ở trên-tôi nhắc lại: ““Tôi thích câu này của GUILLAUME APOLLINAIRE: ‘Tôi ghét những nghệ sĩ không đi cùng thời đại của mình./ I hate artists who are not of their time.’ Có lẽ chỉ cần vậy thôi! . . . Tranh vẽ vào những sáng chủ nhật phải ngồi nhà mà lòng không yên.” –LQT”- có thể nói, là của Da Màu!

    Tôi xưa nay chẳng “tuyên bố” điều gì. Thỉnh thoảng hứng lên cũng viết, nhưng đó là chuyện khác, chẳng dính gì đến tranh hay chuyện vẽ của tôi.

    Thêm nữa, tôi cũng xin có chút ý kiến về chuyện “tuyên bố” của các họa sĩ. Có thể căn cứ vào các “tuyên bố” để đánh giá tác phẩm của một họa sĩ không? Tôi ngờ rằng không. Tôi đồng ý với nhận định này của anh Nguyên Hưng: “Hơn nữa, khi phát hiện hoạ sĩ cho công chúng, bất cứ curator có tài nào cũng đồng thời làm công việc phát hiện hoạ sĩ cho hoạ sĩ. Ai tiếp xúc nhiều với các hoạ sĩ và chịu khó quan sát, đặc biệt khi có kiến thức về tâm lý nghệ thuật, có thể, đều phát hiện ngay điều này: hoạ sĩ, khi sáng tác, họ là nghệ sĩ, nhưng khi dừng lại, quyết định ký tên lên mặt tranh, thì bao giờ, họ cũng ký với tư cách người xem đầu tiên. Tư cách sau của họ, thường, “lạc hậu” hơn so với tư cách đầu một chút. Đến khi họ đặt tên cho tranh, nhất là khi họ diễn giải tranh của mình, thì trong đa số trường hợp, họ lại “lạc hậu” hơn một chút nữa. Đây là sự “lệch pha” thường tình giữa “con người sáng tạo” với “con người văn hoá” nơi từng nghệ sĩ.” (Trong bài: Lại nói chuyện “Người” và “Nghề” curator-http://tienve.org/home/visualarts/viewVisualArts.do?action=viewArtwork&artworkId=5995)

    Còn tranh tôi có giống Raunchenberg hay không? Cái này, có lẽ tùy vào người xem! Riêng tôi, xin nói thật, tôi mê Antoni Tàpies và Sigma Polke. Tôi xem đó là 2 người thầy lớn của mình. Dĩ nhiên, tôi có học được gì ở 2 ông, và có thể làm được gì với những bài học đó hay không lại là chuyện khác.

    Tôi xin hết lời.

    Lê Quốc Thành.

  • Nguyễn Đăng Thường says:

    Cám ơn “cụ” Hi Khách đã cho độc giả thưởng thức những cái “quote” rất tuyệt vời về nghệ thuật – nói thiệt chớ không ngụ ý châm biếm.

    Tuy nhiên, nhận xét của Plutarch đã có “vấn đề”. Chí ít là vì, và dù muốn hay không, văn nghệ sĩ, thi nhân, triết gia, cũng như nhân loại nói chung, đều “bị trói buộc trong không gian và thời gian” (lời của Diễm Châu nhà thơ). Bởi lẻ “chân dung” (khuôn mặt) của một người hôm nay – trong thời đại tiêu thụ – cũng có thể là chiếc điện thoại di động, chiếc xe máy Nhựt, chiếc xế khủng, hàng hiệu, một cái big mac, đôi chưn dài… hay một khoảng trống đen hay trắng, mênh mông và bé tí, khác và hệt, dù có là một tên công an hay một kẻ ngồi bó gối trên vỉa hè, như trong tranh của họa sĩ Nguyễn Thái Tuấn, chẳng hạn.

    Thân mến.

  • Hi Khách says:

    Lão già tôi lại lẩn thẩn nữa rồi, cái tên O’keefe lại vội ghi là O’keepe. Xin lỗi nhé!

    Xin cùng nhớ là ai ai cũng có những lỗi lầm,trong giới tạo hình cũng thế, không thể tránh khỏi:
    “Creativity is allowing yourself to make mistakes. Artist knowing which ones to keep.” -Scott Adams.
    Đừng quá chủ quan khi vẽ:
    “Painting is easy when you don’t know how, but very difficult when you do.” – Edgar Degas.
    Hãy vầy vầy nhé, chớ ôm đồm, nói ít ít và nếu có thể, vẽ nhiều nhiều lên, bời vì:
    “Painting is silent poetry, and poetry is painting that speaks” – Plutarch
    Mời đọc thêm về Plutarch:
    “Tôi không có dự định viết lịch sử mà chỉ kể lại những cuộc đời. Đôi khi những sự kiện nhỏ chứ không phải những kỳ công lại thể hiện được những tính cách con người rõ ràng nhất. Đó là vì sao các họa sĩ vẽ chân dung thường miêu tả kỹ khuôn mặt hơn thân thể, còn tôi lại chú ý nhiều hơn đến tâm hồn con người. Bằng cách này, chứ không phải dựa hoàn toàn vào những sự kiện lịch sử mà họ tham gia, tôi cố gắng phác họa chân dung họ. Tôi muốn nhường công việc kể lại lịch sử chi tiết hơn cho những người khác. ”
    —Plutarchus
    (http://vi.wikipedia.org/wiki/Plutarchus)
    Trân trọng.

  • Anh Nguyễn Đăng Trúc thân mến,
    Đồng ý với anh.

    Ở Việt Nam, thái độ “ghét những người không đi cùng thời đại XÃ HỘI CHỦ NGHĨA”, và thái độ KHÔNG “ghét những người không đi cùng thời đại TOÀN CẦU”, cả hai đều nguy hiểm.

    Cộng cả hai thái độ này lại thì khủng khiếp.

  • Nguyễn Đăng Trúc says:

    Hi, anh Tuấn, thái độ KHÔNG “ghét những nghệ sĩ không đi cùng thời đại của mình”, RIÊNG Ở VIỆT NAM, XEM RA, CÀNG NGUY HIỂM HƠN. NÓ DUNG DƯỠNG, BIỆN MINH CHO NHỮNG KẺ ÔM NÍU TRUYỀN THỐNG, NÉ TRÁNH CÁC VẤN ĐỀ CỦA CUỘC SỐNG ĐƯƠNG ĐẠI, TỪ CHỐI TÌM TÒI ĐỔI MỚI V.V…

  • Cảm ơn anh Phan Đức rất nhiều.
    Chữ “bàng quan” mà tôi ba chớp ba nháng gõ thành “bàng quang” thì thật là… kẹt!
    Kiểu này chắc tôi nên đổi nghề thành bác sĩ chuyên khoa thận cho chắc ăn. 🙂

  • Phan Đức says:

    Phải công bình mà nói là lời bàn thêm của nhạc sĩ nhà văn HNT rất thuyết phục
    và cũng phải thừa nhận rằng ông nghiên cứu đến ngọn nguồn của câu trích dẫn mà
    khó ai biết rõ hơn ông.

    Tuy thế cũng xin nhặt sạn bàng quang, đúng ra là bàng quan do ông đánh chữ sai.

  • Câu “I hate artists who are not of their time” là do Peter F. Read dịch từ nguyên văn câu tiếng Pháp của Apollinaire: “Je déteste les artistes qui ne sont pas de leur époque”.

    Apollinaire viết câu này không phải để nói lên quan điểm của ông về thơ của chính ông. Ông viết câu này trong cuốn tiểu luận Méditations esthétiques: Les Peintres cubistes [Paris: Eugène Figuière, 1913] — một cuốn sách để giới thiệu và xiển dương những hoạ sĩ và điêu khắc gia của phái lập thể như Picasso, Geoges Braque, Jean Metzinger, Albert Gleizes, Marie Laurencin, Juan Gris, Fernand Léger, Fracis Picabia, Marcel Duchamp và Raymond Duchamp-Villon.

    Về quan điểm thơ của chính ông, ông lại nói: “la meilleure façon d’être classique et pondéré est d’être de son temps en ne sacrifiant rien de ce que les Anciens ont pu nous apprendre” (trong Lettres à sa marraine [Paris: Marcel Adéma, 1951] trang 675), nghĩa là ông vẫn lấn cấn, không có thái độ hiện đại chủ nghĩa triệt để, không muốn đoạn tuyệt với văn chương cổ điển.

    Tôi cho ý nghĩa của câu “Tôi ghét những nghệ sĩ không đi cùng thời đại của mình” thì không có gì hay ho cho lắm. Có lẽ Apollinaire viết câu đó trong cơn “hăng”, nên ý nghĩa có sự sơ suất.

    1/ Nói “tôi ghét những nghệ sĩ không đi cùng thời đại của mình” thì phải chăng là GHÉT cả những người ĐI SAU thời đại của mình lẫn những người ĐI TRƯỚC thời đại của mình?

    2/ Thái độ hiện đại chủ nghĩa tức là thái độ muốn ĐI TRƯỚC thời đại của mình, thái độ tiên phong (pionnière), thái độ tiền vệ (avant-garde). Những hoạ sĩ và điêu khắc gia của phái lập thể mà Apollinaire đã xiển dương đều là là những người muốn đi trước thời đại của họ. Apollinaire muốn cổ xuý cho thái độ ấy. Thế mà ông lại nói “tôi ghét những nghệ sĩ không đi cùng thời đại của mình”. Quả là sơ suất!

    3/ Những người chỉ biết “đi cùng thời đại với mình” thì thường là những người chạy theo những cái đương thời, hoặc là những người a dua, xu thời. Có gì mà đáng xiển dương?

    *

    Bàn thêm về câu đề từ của Lê Quốc Thành:

    Lê Quốc Thành viết: “Tôi thích câu này của GUILLAUME APOLLINAIRE: ‘Tôi ghét những nghệ sĩ không đi cùng thời đại của mình./ I hate artists who are not of their time.’ Có lẽ chỉ cần vậy thôi! . . . Tranh vẽ vào những sáng chủ nhật phải ngồi nhà mà lòng không yên.” –LQT

    Xin các bạn lưu ý câu: “Tranh vẽ vào những sáng chủ nhật phải ngồi nhà mà lòng không yên.” Khi viết thêm câu này, chắc hẳn Lê Quốc Thành muốn nói rằng lúc này là lúc mà nghệ sĩ Việt Nam phải xuống đường vào những ngày chủ nhật để bày tỏ chính kiến của mình. Thế nhưng, anh không thể xuống đường, vì làn sóng biểu tình ở Sài Gòn đã bị những bàn tay sắt dập tắt. Anh đành ngồi ở nhà để vẽ. Những bức vẽ của anh là một cách biểu tình khác. Anh nghĩ rằng thời buổi này là thời buổi xuống đường. Anh ghét những nghệ sĩ có thái độ hoàn toàn bàng quang, dửng dưng trước khát vọng của đồng bào. Vân vân…

    Tôi đoán thế.

    *

    Bàn thêm ngoài lề câu nói của Apollinaire:

    – Thái độ “ghét những nghệ sĩ không đi cùng thời đại của mình” đôi khi cũng rất nguy hiểm, nếu nó được phát ngôn bởi những ông chính uỷ. Sau 1975, những kẻ lãnh đạo đường lối văn nghệ “cách mạng” tuyên bố rằng “đây là thời đại cách mạng”, và họ chỉ chấp nhận những người “đi cùng” với cái “thời đại cách mạng” ấy của họ. Những kẻ đi sau, đi không kịp theo cái thời đại đó, đều bị trừng phạt. Những kẻ dám đi trước cái thời đại đó thì lại càng bị trừng phạt nặng hơn!

  • Hi Khách says:

    Thấy quý bạn “tranh cãi” nhau về hội họa, tôi thấy buồn, cười quá.
    Quả thật trông các bạn viết thật… quá đã/quá đà, khi cùng nhau “tán” về tranh này tranh nọ, họa sĩ này họa sĩ kia, chê khen đủ thứ.
    Hình như tranh Lê Quốc Thành bỗng trở nên… không bình yên.
    Tôi cũng là dân cầm cọ(nhưng già rồi, không khoái cãi cọ đâu nha!), tôi không chủ quan để có được những “quyết đoán” vội vã như quý bạn. Gì chứ về phê bình thì tôi rất nhát.
    “I need to work to feel well ” (Claude Monet), vậy thôi.
    @ Hai bạn trẻ Lê Quốc Thành, Lưu Mê Lan:
    Paul Klee đã có lời khuyên:
    “Nothing can be rushed. It must grow, it should grow of itself…”
    Nên tránh lối vẽ giông giống Robert Rauschenberg (như Lê Nghĩa Quang Tuấn nhận định) thì e rằng chưa tốt. Nên tìm một lối riêng: lối Lê Quốc Thành.
    Điều nên làm là cứ trưng bày tranh là “đẹp” rồi.
    @ lê nghĩa quang tuấn: Sao lại nói bừa về O’keepe và Hopper như thế?! Nên xem kỹ lại vấn đề.
    @ Nguyễn Đăng Thường: Mời đọc câu này cho “dzui”,
    “An artist cannot speak about his art any more than a plant to discuss horticulture”. (Jean Cocteau)

  • Nguyễn Đăng Thường says:

    1. Thưa anh Lê Nghĩa Quang Tuấn:

    Tôi có cám ơn và không hề chê tranh của họa sĩ Lê Quốc Thành hay khen tranh của Edward Hopper, Georgia O’Keeffe. Tôi chỉ thử kể ra hai trường hợp về họa sĩ không đi cùng thời đại, không a dua, không đón gió, mà chỉ muốn thể hiện nghệ thuật của họ. Anh không thích tranh Hopper và O’Keeffe là cái quyền của anh. Nhưng thiển nghĩ của tôi là anh nên cẩn thận hơn một tí, khi gọi người Do Thái là “mấy thằng do thái trắng”. Anh nghĩ sao nếu một người Do Thái phát biểu về Tô Ngọc Vân, Bùi Xuân Phái – và Lê Quốc Thành: “nên cẩn thận với mấy thằng mít da vàng mũi tẹt”? Tôi cũng không muốn tranh luận thêm với anh về hội họa của Edward Hopper và Georgia O’Keeffe. Nhưng anh nói: Georgia O’Keeffe không biết vẽ, chỉ biết bỏ màu lên hoa. Nếu vậy thì xin anh thử “bỏ màu lên hoa” cho độc giả xem chơi. Andy Warhol cũng chỉ tô màu các tấm hình. Thậm chí Warhol còn có một lô tranh “Do It Yourself” để cho người xem, người mua “tự tô màu lấy” hệt như sách có hình vẽ sẳn cho con nít tập bôi màu chơi. Các tranh này nay đã lên tới bạc triệu.

    2. Kính chị Lưu Mêlan:

    Xin chị bớt nóng giận. Tôi không muốn đi vào từng chi tiết trong phản hồi của nhà thơ Lưu Mêlan để tránh tranh cãi vòng vo, vì tính tôi hay nói bướng nói càng cả vú lấp miệng em. Nhưng xin thưa: Trước tiên, nếu họa sĩ Lê Quốc Thành có “quan điểm (sáng tác) của riêng họa sĩ” thì tôi cũng được quyền có quan điểm (nhận xét) của riêng độc giả chớ, phải không thưa chị? Cũng xin lưu ý thêm là khi góp ý tôi không khẳng định mà thường đánh dấu hỏi. Họa sĩ Lê Quốc Thành có thể trưng bày tranh cho độc giả xem chơi, nhưng thiển nghĩ của tôi là anh không nên tuyên bố “ghét” những nghệ sĩ/người xem/độc giả không đi cùng thời đại với/của anh. Vì như tôi đã nói trong phản hồi trước, thời đại của Lê Quốc Thành-Apollinaire khi tuyên bố nọ kia, và thời đại của Lê Quốc Thành-raunchenberg (hay Rauschenberg?) lúc vẽ tranh kia nọ, có thể không là thời đại của tôi hay một kẻ khác. Họa sĩ Lê Quốc Thành và thi sĩ Lưu Mêlan có thể tay trong tay chung lối nhưng tuyệt nhiên không được quyền “ghét” những ai không đi chung đường chung lối với mình. Họa sĩ Lê Quốc Thành có quyền “ghét” mọi thứ nhưng tốt hơn nên giữ kín. Nói cách khác, Lê Quốc Thành-Lưu Mêlan-Lê Nghĩa Quang Tuấn không nên bước vào phòng tranh Edward Hopper hay Georgia O’Keeffe mà la ó : “Tôi ghét những nghệ sĩ không đi cùng thời đại của mình./ I hate artists who are not of their time.” Nếu như không muốn chuyện đó sẽ xảy ra cho chính mình, hay cho phòng tranh Lê Quốc Thành. Mặt khác, nếu bộ ba Lê Quốc Thành-Lưu Mêlan-Lê Nghĩa Quang Tuấn mà có quyền bính trong tay thì “mấy thằng do thái trắng”, “mấy tên không đi cùng thời đại” sẽ vào lò hơi ngạt hít dầu thơm chơi hay sao? Một họa sĩ “không đi cùng thời đại của mình” không có quyền thể hiện cá tính của hắn bằng “tài năng” và những “nỗ lực” riêng? Nếu ai ai cũng phải vẽ tranh trừu tượng kiểu Robert Rauschenberg thì sẽ không có trăm hoa đua… héo?

    Tóm lại: Mọi hiểu lầm đã không xảy ra và sẽ đẹp hơn biết mấy nếu anh Lê Quốc Thành chỉ trưng bày tranh mà không cần mượn lời “dao búa” của Apollinaire để thuyết phục (hay huênh hoang hù dọa?) người xem. Nó chẳng những không đẹp mà còn để lộ sự thiếu tự tin. Tuy không biết xuất xứ nhưng tôi tin chắc rằng Apollinaire đã tuyên bố câu đó chỉ giữa bạn bè với nhau mà thôi.

    Đó là những điều tôi đã muốn nói nhưng tiếc thay vì quá vụng về thô thiển nên đã không diễn được ý.

    Trân trọng.

  • Lưu Mêlan says:

    “Tôi thích câu này của GUILLAUME APOLLINAIRE: ‘Tôi ghét những nghệ sĩ không đi cùng thời đại của mình./ I hate artists who are not of their time.’ Có lẽ chỉ cần vậy thôi! . . . Tranh vẽ vào những sáng chủ nhật phải ngồi nhà mà lòng không yên.” –LQT

    Câu này của Lê Quốc Thành chỉ là thể hiện 1 quan điểm sáng tác của riêng họa sĩ. Tôi không nghĩ đây là ” tranh luận, tuyên bố nọ kia” và nhất là” tốt hơn chúng ta nên tránh tổng quát hóa (chủ quan) các ý kiến?”. Tôi không thấy việc trình bày 1 quan điểm sáng tác của 1 cá nhân sáng tạo, dù là sáng tạo hình thức nào lại ” là tổng quát hóa (chủ quan) các ý kiến.”
    tôi nghĩ LQT đã chọn con đường và câu nói ấy thể hiện 1 phần nào đó cá tính và sự dẫn lối vào tranh mình cho người xem của anh ấy, còn nó có thể hiện được không khí thời đại không và bị ảnh hưởng bởi trường phái nào, thì đó còn là nỗ lực và tài năng của LQT.

    Dù tôi không đồng ý hay bác bỏ ý kiến của Nguyễn Đăng Thường hay Lê Quốc Thành cả về đi cùng thời đại hay không đi cùng, và thời đại này là thời đại nào (Vì đó là hướng đi riêng và nhận định của mỗi cá nhân.) Nhưng tôi ủng hộ việc cá nhân nói lên quan điểm sáng tác và tin, đi theo quan điểm mà người ấy đã chọn, việc ấy, thật lòng, chẳng dính dáng hay cần liên quan đến bất kì ai cả.

  • lê nghĩa quang tuấn says:

    To lê quốc thành: tranh đẹp. hơi giống raunchenberg. nên cẩn thận với mấy thằng do thái trắng.

    To bác Nguyễn Đăng Thường,

    Em thấy Edward Hooper thì hơi quê. Rực tối rực sáng khoe cái bán khai của mình để phủ lấp cái khả năng thiếu tư duy trừu tượng. Còn Georgia O’Keeffe không biết vẽ, chỉ biết bỏ màu lên hoa; nên cuối cùng đành phải lui về New Mexico chơi một mình với xương khô và đá vôi. Em hết.

  • Nguyễn Đăng Thường says:

    Cám ơn họa sĩ Lê Quốc Thành đã trưng bày tranh.

    Họa sĩ/Anh Lê Quốc Thành viết:

    Tôi thích câu này của GUILLAUME APOLLINAIRE:
    ‘Tôi ghét những nghệ sĩ không đi cùng thời đại của mình./
    I hate artists who are not of their time.’
    Có lẽ chỉ cần vậy thôi! . . .”

    Xin thưa: Vấn đề ở đây là thời đại của Apollinaire có phải là thời đại của Lê Quốc Thành (của những nghệ sĩ khác và những người xem tranh) hay không? Hội họa Lê Quốc Thành rất “vui mắt” hay rất “triết lý” tùy ở mỗi người xem. Nhưng nó cũng rất “abstract expressionism” kiểu Mỹ (Jackson Pollock 1912-1956, Willem De Kooning 1904-1997) thập niên 40-50. Thời đại, cũng như câu nói của Apollinaire là khi chủ nghĩa hiện đại mới bắt đầu. Thời đại hôm nay đã là “hậu tất cả” rồi nếu tôi không sai lầm: hậu-hậu hiện đại. hậu-hậu cấu trúc, v.v. Andy Warhol (Pop Art) Jeff Koons (Kitsch) đã và đang phủ nhận Abstract Expressionism chẳng hạn.

    Đồng thời với chủ nghĩa hiện đại đầu thế kỷ 20 (cubism, fauvism, expressionism, surrealism…) đã có chí ít là hai họa sĩ Mỹ đã không bị nao núng. Đó là Edward Hopper (1882-1967) và Georgia O’Keeffe (1887-1986) vẫn vẽ tranh theo bút/họa pháp cổ điển, dù O’Keeffe cũng có vẽ tranh “trừu tượng”. Thiển nghĩ của tôi là hiện nay trên bình diện văn hóa, văn học, nghệ thuật, chủ nghĩa… cũng như văn minh, chính trị, chế độ, đạo đức… chúng ta/nhân loại không chỉ có “một thời đại” mà có “nhiều thời đại” đang… chung sống? Khi tranh luận, tuyên bố nọ kia, tốt hơn chúng ta nên tránh tổng quát hóa (chủ quan) các ý kiến?

    Thân ái.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)