Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại:

Củng Sơn, Mai Có Người Quen Hỏi 3.05.2011 | | 0 bình luận

10 giờ sáng, một chiếc xe tăng lù lù bò lên dốc Hòn Ngang- “Việt Cộng!”, lính gác báo động, cả trung đội nhốn nháo, ôm súng đạn ra vị trí chiến đấu, M72 được sẵn sàng ở vị thế “chống chiến xa”, hai nòng 105 ly nạp đạn hạ thấp về chiến xa với các pháo thủ sẵn sàng trực xạ.

Bưu Thiếp Từ Nhật Bản: Tật Nguyền và Tai Ương 20.04.2011 | , Nhận Định | 1 bình luận Bưu Thiếp Từ Nhật Bản: Tật Nguyền và Tai Ương

Điều không muốn là gánh nặng cho người khác là lý do tại sao những người bị tật nguyền thường không ưa ra ngoài nơi công cộng, và tại sao người ta không thích than phiền.

Tạm Thay Lời Kết: Vạn Nẻo Mây Tần 4.04.2011 | Biên Khảo, , Tư Liệu | 2 bình luận Tạm Thay Lời Kết: Vạn Nẻo Mây Tần

Ca ngợi bạn lúc còn sinh thời bổ ích gấp vạn lần một mai bạn khuất núi. Hà cớ gì phải chờ đợi tới khúc Bác Dương thôi đã thôi rồi . . . mới thốt nên những lời ai oán. Chết là hết. Ai nghe ai thấu cho cùng?

Bưu Thiếp từ Nhật Bản: Mùa Hoa Anh Đào và Những Cơn Động Đất 25.03.2011 | Dịch Thuật, , Sang Việt ngữ | 2 bình luận Bưu Thiếp từ Nhật Bản: Mùa Hoa Anh Đào và Những Cơn Động Đất

wabi-sabi là một cảm giác trộn lẫn giữa niềm vui và nỗi buồn trước sự khiếm khuyết của cuộc đời và thiên nhiên. Rồi cô bạn tôi nói, “Đừng buồn, tôi tin chắc là động đất chỉ đến sau khi máy bay bạn đã cất cánh.”

Bưu Thiếp Từ Nhật Bản: Xe Lửa Siêu Tốc đến Nagoya 24.03.2011 | Dịch Thuật, , Sang Việt ngữ | 1 bình luận Bưu Thiếp Từ Nhật Bản: Xe Lửa Siêu Tốc đến Nagoya

“Nó sẽ không trở thành một thứ Chernobyl,” các chuyên gia cố trấn an chúng tôi, nhưng không giải thích nó đã tệ hại đến mức nào, các bản tường thuật của báo chí báo động rằng trường hợp nguy hiểm nhất có thể là “tai họa” khi chất phóng xạ thoát ra…

Trịnh Công Sơn và những ngày Văn Khoa 9.03.2011 | Âm Nhạc, Da Màu và Bạn, | 64 bình luận Trịnh Công Sơn và những ngày Văn Khoa

Ca ngợi cái chết của phi công Phạm Phú Quốc, Phạm Duy nói: Ðặt tên cho anh anh là Quốc/Ðặt tên cho anh anh là nước/Ðặt tên cho người đặt tình yêu nước vào nôi. Viết cho một phi công khác tử trận, TCS không … ca ngợi anh hùng, chỉ nói đến một kiếp người: Anh nằm xuống sau một lần đã đến đây/Đã vui chơi trong cuộc đời này/Đã bay cao trong vòm trời này.

Obama: Những bài học kỳ thị chủng tộc của tôi 14.02.2011 | Chuyên Đề, , Màu Da và Ngôn Ngữ | 0 bình luận Obama: Những bài học kỳ thị chủng tộc của tôi

Thật ra, bạn cũng không thể biết chắc tất cả những thứ mà bạn cho là biểu hiện của tính chất đen nguyên thủy của bạn – bản tính khôi hài, âm nhạc, cái vỗ vai thân mật của người anh em đồng chủng – đã được chính bạn tự do chọn lựa. Ở mức độ tốt đẹp nhất, những điều kể trên là chỗ trú ẩn; ở mức độ xấu xa nhất, đó là cái bẫy.

“Hương trầm vẫn còn đây. Cao Xuân Huy” 23.11.2010 | , Tưởng niệm Cao Xuân Huy | 0 bình luận “Hương trầm vẫn còn đây. Cao Xuân Huy”

Tôi rút cây son môi từ trong ví, bôi lên đầu ngón tay anh. Trên trang đầu của Vài Mẩu Chuyện, dưới tên Cao Xuân Huy, anh in tặng tôi một dấu tay màu hồng. Tôi hài lòng lắm, quyển sách lập tức trở thành một kỷ niệm quý giá đối với tôi.

Trước Giờ Ngưng Bắn 16.11.2010 | , Tưởng niệm Cao Xuân Huy | 0 bình luận Trước Giờ Ngưng Bắn

Năm 1963, Cao Xuân Huy là một học sinh đệ tam mười sáu tuổi đầu. Khỏi nói thì cũng biết anh đã tham gia những cuộc biểu tình nồng nhiệt như thế nào. Còn tôi hai mươi tuổi chẵn với một cái lon chuẩn úy còn mới tinh khôi trên cổ áo. Huy học với các em tôi, nên vì vậy mà Huy gọi tôi là anh. Ba mươi năm sau ở xứ người, giờ đây anh gọi tôi là bác, xưng em y như ba mươi năm trước.

Nhớ tác giả “Có phải em mùa thu Hà Nội” 22.10.2010 | Biên Khảo, , Tư Liệu | 5 bình luận Nhớ tác giả “Có phải em mùa thu Hà Nội”

Vào khoảng năm 1995, một buổi sáng, bỗng dưng xuất hiện trước cửa văn phòng nơi tôi làm việc, một người đàn ông dựng chiếc xe đạp cũ kỹ, cà tàng bước vào. Anh ta trang phục áo thun, quần jean, gương mặt rắn rỏi, phong trần, khó đoán tuổi. Sau mấy lời chào hỏi, anh ngỏ lời, muốn tham gia một chân bỏ báo…

Từ bục giảng Đại học Duy Tân, Đà Nẵng 31.08.2010 | , Tạp ghi | 32 bình luận Từ bục giảng Đại học Duy Tân, Đà Nẵng

Cả ngàn chiếc xe máy rầm rộ tiến vào sân. Khoảng 20 phút sau, cả hành lang trường chỉ còn vang vang vọng tiếng giảng bài của các thầy cô. Một khung trời đại học đầy năng lực học hỏi, trao đổi. Sức sống của thế hệ mới tràn lên. Trong khung lệ của những quy chế cũ xưa, một giòng tinh hoa từ nội dung tri thức thời đại đang chuyển mình.

Bắc hành 2.08.2010 | | 0 bình luận

Cứ tưởng rằng từ đó về sau sẽ vĩnh viễn làm chúa tể sống trên xương trên máu kẻ khác, không ngờ gậy ông đập lưng ông, lại đến phiên chúng bị những con chim “lạ” kia “phản phé”. Cờ bạc bịp mà! Loài chim “lạ” kia còn hung hiểm hơn, tìm ra vô số lý do để “ăn thua đủ”. Chẳng hạn chúng phán: trước nợ ta, nay phải trả cả vốn lẫn lời.

Bốn năm sau – Phần III 9.07.2010 | Da Màu và Bạn, | 0 bình luận

Cậu cháu tuần trước đưa tôi về Hưng Yên khẳng định điều tôi từng nghe qua mấy ông bạn nhà báo, rằng tiền cắt xén từ các dự án lên tới 70%. Mà đó là tiền nhà nước đi vay. Ai đó ngồi lo thế hệ sau còng lưng trả nợ, chứ cậu ta thì không: Nước nào chẳng phải đóng thuế…

Bốn năm sau – Phần II 8.07.2010 | Da Màu và Bạn, | 0 bình luận

Qua tòa nhà của tổng công ti dầu khí, thấy tấm biển đồng sáng choang: Chứng nhận công trình kiến trúc tiêu biểu cho thời kì đổi mới. Mẹ kiếp, kiến trúc gì mà không tính tới quần thể, xây ngôi nhà to vật vưỡng thế này ngay sát hồ, khác gì lấy ngà voi lắp hàm người. Gửi tấm ảnh này qua Pháp cho một kiến trúc sư kì cựu, ông cũng kêu trời.

7.07.2010 | Da Màu và Bạn, | 0 bình luận

Sân bay Nội Bài. Nóng. Nhưng thoáng đãng. Nhân viên không cười. Nhưng cái nhìn hình như không căng thẳng như nhiều lần gặp trước. Đã chuẩn bị tinh thần cho thằng con trai lần đầu đến Việt Nam về một cuộc chờ đợi làm thủ tục nhập cảnh vừa lâu vừa lắm nỗi bực mình, lần trở về này là một bất ngờ. Nhất là khi cúm lợn đang làm cho thế giới này điên đảo.

Nhà văn trẻ ấy bị thương 3.05.2010 | , Ngày 30 tháng Tư | 1 bình luận

Một chiếc tủ được đóng bằng thùng đạn pháo binh, trên để những tạp chí. Ðó cũng là bàn viết. Ðó là gia tài của một cây bút trẻ. Làm sao những người độc giả của tôi hiểu được, để đổi lấy những trang giấy đầy bom đạn, sôi sục căm hờn, lờn vờn cõi tử, nóng hổi tiếng gào rú, tiếng nổ, là tác giả của chúng đã phải đổi lại bằng chính sinh mạng của mình…

Ở Tù Với Trần Dạ Từ Và Bạn Hữu 26.04.2010 | Biên Khảo, , Ngày 30 tháng Tư, Tư Liệu, Văn Học Miền Nam Việt Nam 1954-1975 | 1 bình luận Ở Tù Với Trần Dạ Từ Và Bạn Hữu

Mọi người nhìn nhau, không thấy ai đấu tố. Sau đó cũng không thấy hình phạt. Chúng tôi cũng chỉ lặng lẽ cười với nhau. Ít lâu sau, khi nghe tin anh Nguyễn Mạnh Côn chết, lại nghe kể trước khi chết miệng anh còn kêu cơm cơm. Tự nhiên, tôi bỗng thấy mình khóc.

Sự Hình Thành của Quán Văn (trích Phóng bút Cũng Cần Có Nhau) 22.04.2010 | Biên Khảo, , Tư Liệu | 6 bình luận Sự Hình Thành của Quán Văn (trích Phóng bút Cũng Cần Có Nhau)

Quán Văn lúc nào cũng đông vui. Nhưng phải đợi đến sự kết hợp diệu kỳ giữa Trịnh Công Sơn và Khánh Ly, Quán Văn mới trở nên một hiện tượng và mang dấu ấn rõ rệt… Hát và Lắng Nghe đã trở thành một nhu cầu cần thiết cho tuổi trẻ hôm nay giữa vùng đạn bom tủi nhục…

Kỷ Niệm 30 Tháng 4 của Thằng Con Trai 12 Tuổi 21.04.2010 | , Ngày 30 tháng Tư | 0 bình luận Kỷ Niệm 30 Tháng 4 của Thằng Con Trai 12 Tuổi

Thằng bé nằm yên trên giường, mắt đã nhắm và khuôn mặt trở lại bình thản, trẻ thơ. Có lẽ nỗi đau mất mẹ là quá lớn đối với em, em không thể vượt qua được. Em đã trở về với quê hương của em, về núi rừng đại ngàn, về với người mẹ thương yêu.

CHẠM MẶT TỬ THẦN 9.04.2010 | Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị, , Tư Liệu | 14 bình luận CHẠM MẶT TỬ THẦN

Sau khi Toại ngã đạn, Trịnh Công Sơn đã sáng tác ca khúc Nhân Danh Ai, dành riêng cho Ngô Vương Toại. Bài ca lên án những ai dùng bạo lực để cố cướp lấy tính mạng của đồng loại. Mặc dù hồi đó thuộc nằm lòng ca khúc này… giờ này tôi cũng chỉ nhớ lõm bõm được một câu: Nhân danh ai anh đến đây bắn vào người…

… 1 tác phẩm nghệ thuật? 13.03.2010 | , Nghệ Thuật, Tạo hình | 10 bình luận … 1 tác phẩm nghệ thuật?

. . . để xem ai là nghệ sĩ sáng tác? và tuyên ngôn, quan niệm nghệ thuật của hắn?

Tôi và Da Màu 11.03.2010 | Da Màu và Bạn, | 4 bình luận Tôi và Da Màu

Tâm hồn và sức khỏe, kể cả “tâm thần” tôi bắt đầu hồi sinh vươn vai sống lại trên mảnh đất Da Màu. Tôi như là tôi thuở đôi mươi khi viết cho VĂN hồi ấy. Cái án chung thân tư tưởng tự mình máng vào cho mình đã không còn trong tôi… Tôi lại là tôi, không hề có 35 năm sống dưới chế độ xã hội chủ nghĩa.

Hành Lý và Giầy 4.02.2010 | , Tư Liệu | 3 bình luận Hành Lý và Giầy

Tôi đã biết mơ trong ngôn ngữ lạ, nhưng tôi vẫn viết, đọc, và nói tiếng Việt hàng ngày. Tôi đã mất, nhưng tôi vẫn còn Việt Nam. Tôi sống trong và bên ngoài quá khứ. Tôi hòa mình với những biến chuyển, nhưng tôi cũng đứng bên lề của thời gian.

Thời Gian 3.02.2010 | , Sáng Tác, Tùy bút | 0 bình luận Thời Gian

Ước mơ của cháu là gì? Ông hỏi …. Tôi nói không suy nghĩ: Cháu sẽ bay vào vũ trụ khám phá các vì sao. Ông bật cười sang sảng, tiếng cười ông ngân vang, òa vỡ trên từng lớp sóng. Sóng uốn đến tận giải ngân hà. Đó là ước mơ can đảm nhất mà ông từng nghe. Ước mơ của tôi vỡ tan sau tiếng cười của ông ngày ấy.

Trông vời quê mẹ… 1.02.2010 | Biên Khảo, , Nghiên Cứu | 1 bình luận Trông vời quê mẹ…

Mùa hè năm rồi nhà văn Nguyễn Tường Thiết, nhân chuyến nghỉ hè ở nhà tôi cùng với vợ, chị Thái Vân, và nhà thơ Trần Mộng Tú và chồng, anh Frank, đã đặt tên cho hòn đá này là Hòn Vua, khi tôi chỉ cho anh xem và nói cảm tưởng của tôi về hòn đá có dáng giống như một ông quan An Nam ngồi lặng lẽ ngóng ra biển trông về quê mẹ bên kia bờ Thái Bình.

Nhìn Tây Tạng, thấy Việt Nam 28.01.2010 | Bàn Tròn: Chính trị, Du lich, | 6 bình luận Nhìn Tây Tạng, thấy Việt Nam

Ôi! Dân Tạng chỉ có hơn một triệu nên phải chịu cảnh mất nước đã đành, còn dân Việt chúng ta có hơn tám chục triệu cũng đành chịu trở thành dân mất nước? Chẵng lẽ ngay trong cuộc đời trước mắt, chúng ta đứng yên để thấy những đảng viên cộng sản trở thành cai nô, người dân Việt Nam trở thành nông nô, tổ quốc Việt Nam là một ngôi sao nhỏ nằm chung với bốn ngôi sao nhỏ khác trên lá cờ Trung Cộng?

Như hoa mẫu đơn 22.01.2010 | | 0 bình luận

Tôi vẫn ngạc nhiên khi thỉnh thoảng nhớ lại chuyện cũ, nghĩ đến một người can đảm tới mức thấy chuyện nên làm là làm ngay, mặc dù nhỏ thôi, hình dung anh im lặng bước tới sát cửa nhà người khác lúc nửa đêm, nhấc cái chậu cây nặng lên tay, khuân về nhà mà không để ý là thể có người nhìn sau lưng anh qua khe cửa, ngờ anh là tên trộm bần tiện.

Người đàn em cũ 13.01.2010 | | 0 bình luận

Những quân nhân từ Sài Gòn chuyển ra mặc dù không chính thức “cúp phép”, nhưng phải phục vụ hai năm mới được giải quyết cho đi phép, vì các ông “thần” nầy cho đi xem như mất tiêu, đừng hòng họ trở về đơn vị cũ. Vì Lộc nhận được điện tín của người bà con báo cho biết là mẹ của Lộc đau nặng, tôi đề nghị 10 ngày phép. Ông đại đội trưởng gọi tôi lên xài xể một trận là tôi không biết mẹ gì hết, thứ nầy mà cho đi phép xem như mất một tay súng.

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)