Trang chính » Đoản văn, , Nguyễn Xuân Hoàng Email bài này

Cuối Đường


Chuyến đi lẽ ra đã được thực hiện ngày hôm qua và có Nguyễn Lương Vỵ đồng hành. Như vậy, chúng tôi có thể đổi tay lái dọc đường nếu cần, và những câu chuyện văn chương thú vị từ miệng nhà thơ họ Nguyễn nhất định sẽ giúp rút ngắn đường dài. Vào giờ chót, Nguyễn Lương Vỵ cho biết không thể đi được vì cô con gái yêu quyết định ghé thăm anh một cách bất ngờ. Vậy là chuyến đi phải hoãn lại đến ngày hôm sau. Một mình, trên xe đò Hoàng. Ổ bánh mì , chai nước lọc, và khoảng 8 tiếng đồng hồ bó gối trong lòng chiếc ghế chật chội chội. Cũng may mà hai anh Lữ Quỳnh và Hải Phương hứa sẽ đón ở San Jose khi tôi đến nơi.

Xe bắt đầu đổ dốc. Khoảng hai mươi dặm về phía Bắc của con đèo Grapevine là Buttonwillow, giao điểm của đường xuyên bang số 5 và xa lộ 58. Đúng như tôi mong muốn, xe đò Hoàng dừng lại ở “trạm giữa đường“ này hôm nay. Tôi sẽ có khoảng 15 phút để vội vã băng qua đường, bước vào quán cà phê, gọi một ly cà phê đen, và ngồi xuống. Tốt nhất là ở chiếc bàn anh và tôi đã ngồi với nhau lần trước. Quán vắng, chỉ có một người khách ở chiếc bàn gần cửa. Khi tôi quay lại với ly cà phê trên tay, người khách đã đi mất. Dãy bàn ghế trống trơn, và tôi thì một mình.

clip_image002

Dãy bàn ghế trống trơn, và tôi thì một mình

Lần trước, ở tiệm Starbucks này, tôi, cũng một cách vội vã, đẩy cửa bước vào và nhìn thấy anh ở chiếc bàn trong một góc quán. Đây chính là điểm hẹn của chúng tôi trong chuyến đi dự đám tang anh Nguyễn Mộng Giác hai năm về trước. Hôm đó, anh đáp xe đò Hoàng từ San Jose, xuống xe ở đây, kéo chiếc va li nhỏ băng qua đường vào quán Starbucks, chờ. Tôi đến trễ vài phút. Tay bắt mặt mừng, những ngụm cà phê ở chiếc bàn nhỏ, những trao đổi bất chợt về người vừa nằm xuống và những người còn sống. Một trong những câu tôi còn nhớ, “Giác bây giờ ‘khỏe’ rồi!” Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu anh bắt đầu nhắc đến nỗi chán chường vẫn đeo đẳng anh bao nhiêu năm nay. Nhưng anh đã không một lần đề cập đến điều này trên suốt đoạn đường về phía Nam, nơi người bạn văn chương của anh vừa nằm xuống.

Tôi không bao giờ biết được nguyên ủy của nỗi chán đời “đến chết được” mà anh thỉnh thoảng chia sẻ với tôi và có lẽ với nhiều người khác. Tôi chỉ có thể đoán mò anh là người có phần khắc nghiệt với mình nhiều hơn là với người. Đời sống nhất định phải vô cùng khó khăn cho một người như thế. Đọc lại bộ trường thiên dang dở của anh, không khỏi nghĩ về nó như là một nỗ lực biện giải cho những biến cố xảy đến cho chính đời sống của tác giả, không chỉ ở vị trí nhân chứng hoặc nạn nhân mà ngay cả ở vị trí của kẻ gây ra cớ sự! Điều kỳ lạ là từ khi gọi tôi để báo tin về căn bệnh Sarcoma hiểm nghèo anh vướng phải hồi năm ngoái, không còn nghe anh nhắc đến cụm từ “chán đời” một lần nào nữa. Tôi không muốn hấp tấp kết luận rằng bản năng sinh tồn đã trở nên đủ mạnh để đánh bại nỗi ngán ngẫm trầm kha của anh. Có thể đơn giản chỉ vì anh không thấy cần thiết phải than phiền về một điều sẽ qua đi rất nhanh, đó là đời sống của chính anh.

Hai nhà thơ Hải Phương và Lữ Quỳnh đã chờ sẵn khi xe vào bến. Chúng tôi đi ngay đến nhà anh. May mắn là anh vừa thức giấc. Tuy vậy, anh có thể thiếp đi bất cứ lúc nào, chúng tôi được dặn dò như thế. Anh xanh xao, gầy gò, đôi mắt ngơ ngác như trẻ thơ! Tôi kể anh nghe về diễn tiến của việc ấn hành cuốn sách “Nguyễn Xuân Hoàng, Trong và Ngoài Văn Chương” mà tôi hứa là anh sẽ nhận được nay mai. Tôi nghe thấy giọng nói sôi nổi và ồn ào của chính mình dội lại trong căn phòng nhỏ. Liệu anh có nhận ra cố gắng vụng về của tôi hay không?

Chúng tôi kéo nhau ra quán cà phê gần nhà khi anh thiếp ngủ, và trở lại sau một lúc, mang theo ly cà phê đen cho anh. Chúng tôi thay phiên nhau chụp hình với anh trước khi chia tay. Dự định nghỉ lại nhà anh tối nay không thực hiện được. Trong hình, tôi tươi cười ôm vai anh gầy gò, mắt ngơ ngác như trẻ thơ!

Tôi là người cuối cùng ra khỏi phòng. Tôi nấn ná kể cho anh nghe về chiếc bàn trống trơn của quán cà phê Starbucks chúng tôi đã ngồi với nhau hai năm về trước rồi cúi xuống ôm lấy anh một cách khẽ khàng vì sợ anh đau. Cảm được bàn tay trái anh vỗ nhẹ trên lưng mình. Khép nhẹ cánh cửa sau lưng, tôi theo các anh Lữ Quỳnh và Hải Phương rời nhà anh. Tôi sẽ cùng đi ăn cái gì đó với hai anh, tìm một lữ quán nào đó để qua đêm, và đáp xe đò Hoàng về lại quận Cam vào buối sáng hôm sau.

Sau cái chết là gì? Không là gì hết. Anh đã từng viết xuống như thế. Tôi nghĩ đến điều này khi xe đò Hoàng tiếp tục lăn bánh xuôi Nam, không dừng lại ở trạm nghỉ Buttonwillow trên chuyến về quận Cam. Tôi không thể nhìn thấy tiệm cà phê Starbucks từ xa lộ, nhưng không cảm thấy thất vọng nhiều. Có nhiều phần là tôi sẽ không có cơ hội hoặc lý do để trở lại nơi đó thêm một lần nữa, nhưng tôi biết chắc mình sẽ thỉnh thoảng nhớ về nơi chốn ấy. Ở đó, có lần người đàn ông tóc trắng kéo chiếc va li nhỏ băng qua đường, bước vào quán cà phê, ngồi xuống chiếc bàn ở góc quán, bình thản chờ. Và tôi đến.

Chờ, đôi khi, là một đặc quyền mà anh không còn cần đến nữa. Không cần ngay cả một ngọn gió.

Phùng Nguyễn
23.09.2014

bài đã đăng của Phùng Nguyễn


@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)