Charlie O’Shields, người sáng lập Doodlewash® kiêm tác giả của loạt sách Sketching Stuff™, đã khởi xướng Tháng Màu Nước Thế Giới/World Watercolor Month vào năm 2016. Tình yêu sâu xa của ông dành cho …
Read the full story »Hoa dã quỳ mọc bên hàng rào
Là những chiếc vĩ cầm lộng lẫy
Tấu lên ca khúc nắng vàng sớm mai.
Có hiên trời dõng dạc
quần cộc áo cánh
tình sơ mi
một khung cảnh lễ tang vận nước
Người đàn ông bất chợt ngẩng đầu lên. Ánh mắt hung tợn lóe lên trên bộ mặt nhăn nheo tàn tạ. Tôi giật mình lùi lại. Nhưng điều đó chỉ xảy ra trong một khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi. Nó thoáng qua rồi lập tức biến mất, nhanh đến độ tôi đâm ra nghi ngờ cảm giác của mình. Bộ mặt người đàn ông trước mặt tôi vẫn ngu dại, ánh mắt đờ đẫn vô tri. Tôi thì thầm:
“John, ông có nhận ra tôi không? Thằng nhỏ Thomas ngày xưa đây.”
Chúng tôi đã sống như thế nào trước khi có những cuốn sách và những tờ báo ấy? Nếu chúng tôi đã biết … thì có lẽ mọi sự sẽ khác. Jack London có viết truyện về hiện tượng này. Ai cũng có thể sống gò buộc trong chiếc áo bó, vì ai cũng có thể chịu đựng và quen dần với cái áo bó. Và thậm chí bạn vẫn có thể mơ mộng trong lúc bị bó chặt. Đó là cách chúng tôi đã luôn luôn sống ….
Thực tế là cô và Greg đã uống một ít rượu trong khi cuộc trò chuyện tuy buồn rầu nhưng dễ chịu của họ tiếp tục. Anh mang tới một chai rượu ouzo (5). Cô thận trọng với nó như lúc nào cũng thế đối với rượu, kể từ buổi tiệc với các nhà văn kia, nhưng rồi tác dụng của nó cũng xuất hiện. Đủ để họ ve vuốt tay nhau, hôn hít và đụng chạm. Tất cả chuyện ấy xảy ra bên một đứa trẻ đang ngủ.
Truyện của bà biểu hiện một nghệ thuật quan sát mà mô tả xác thực, có khi tường tận, một cách cố ý. Nhưng đằng sau bản mô tả khách quan ấy, đằng sau bức tranh về một cảnh vật cụ thể và sinh động, bản tường trình về cuộc đời, người đọc cảm nhận có một điều gì khác nữa như một hiện thực thứ hai,
Bức tranh màu xanh biển lớn gây ấn tượng nhất cho phòng tranh, có lẽ là bức “Lives are like bubles”. Nó tạo sự tương tác giữa nguời xem và người vẽ bằng cách, bạn chọn một trong những cái nút nhỏ hình tròn như bọt sóng có nam châm mà trên ấy có vẽ những con thuyền rất nhỏ. Bạn có thể đặt cái nút tròn tượng trưng cho con thuyền cuộc đời bạn vào bức tranh kia
tôi là một tay xếp chữ
[một định nghĩa khác, của hội nhà thơ vô tích sự!]
trên bản kẽm vô thừa nhận
họ nói tôi bỡn cợt nhân gian
Ngón thon như thể dài thêm
Mấy ngàn ngày đợi vài đêm ân cần
Ai người réo gọi tình nhân
Ai người mang vết ngọc trân trên mình
Đôi khi, ngỡ là hơi thở bị nhốt trong căn phòng kín
Chúng chảy thành một đống lan giữa sàn nhà
Cũng chẳng ngạc nhiên cho lắm
Con bé này biết cả từ giở giọng Nghệ. Ừ, chữ Nghệ bây giờ mang nghĩa chung là lưu manh, lường gạt, côn đồ. Bọn trẻ từ quê nghèo kéo sang hàng đàn hàng lũ, làm gì có tiền mà mua chồng. Đám mua chồng mua vợ là đám buôn bán có tiền, hay con cái bọn cán bộ tham ô trong nước cần cái quốc tịch Đức để tẩu tán tài sản ra nước ngoài
Bà Boitumelo ngồi trong căn nhà xiêu vẹo nhìn ra sân, gọi là sân nhưng chính ra là mảnh đất hoang, trơ trụi không có hàng rào, chẳng biết đâu là ranh giới của nhà mình với nhà hàng xóm; và cả xóm thì tiếp cận với một cánh rừng, rồi xa hơn nữa là biển.
Sau khi đọc xong Kim Các Tự (*) , nàng rắp tâm đốt tiệm sách cũ đối diện nhà nàng. Tiệm sách mà nàng từng gắn bó từ suốt thời thơ ấu.
bài thơ này không phải bài thơ nhắm lên tiếng
cho dòng tộc
hay nhằm giải tỏa nỗi bi phẫn của các họng súng thần công
ngoài bãi biển thuận an
họ là những con cá
trong biển hồ và lạc loài trên đập Dầu Tiếng
miên gốc việt hay những người việt gốc miên
không tuổi và không tên
hoá ra bất mãn. hiềm chỉ dám ngấm ngầm
suy bì trong mỗi cơ ngơi
khi thấy bánh xe văn minh ngon trớn ngoài qui định
Như chúng ta đã biết, vâng như chúng ta đã biết, hôm nay tôi chỉ trình bày ba vấn đề. Vậy, như chúng ta đã biết vấn đề đầu tiên là vấn đề thứ nhất, vấn đề thứ hai là vấn đề thứ nhì. Còn lại là vấn đề thứ ba, vâng, đương nhiên nó là vấn đề cuối cùng. Thưa các đồng chí, vấn đề cuối cùng còn là vấn đề chót,
Câu Lạc Bộ Hùng Sử Việt (CLB Hùng Sử Việt) và Ban Đại Diện các Trung Tâm Việt Ngữ miền Nam Calfiornia (Ban Đại Diện) vừa cho ra mắt “Sổ Tay Chính Tả Tập 1″ (STCT) và bộ “Việt Sử Bằng Tranh Tập 1-4” (VSBT). Chương trình ra mắt sách được trực tiếp truyền hình trên Đài SBTN tại Garden Grove, California vào chiều Chủ Nhật, 28 tháng 5, 2017. Đây là một chương trình đặc biệt nhằm giới thiệu các tài liệu tham khảo về tiếng Việt khá quan trọng, nhất là cho việc sử dụng tiếng Việt hằng ngày, từ cách nói đến cách viết
Trại dưỡng lão Abensberg SH nằm giữa vùng núi đồi cạnh biên giới Tiệp. Nó hoàn toàn không có tên trên bản đồ hay trong danh sách những viện dưỡng lão của miền Đông Âu.
Thám tử Bartmann chỉ vào một chấm đỏ trên màn hình:
“Đây là tọa độ do máy định vị của chúng tôi ghi lại. Từ trung tâm vùng đồi núi Breitenbrunn, đi về hướng đông, mười tám cây số. Có khoảng mười người già bị bỏ quên trong cái xó xỉnh này.”
cánh cửa chớp
mở ra / đóng sập lại
đó là ngữ pháp một cách giải thích khác
Kịch ba hồi thì phải
Hồi Một, không gian: quán nhà. Thời Gian: giờ hẹn
Nhân vật: có một người
sau thời gian đâm nhớ quay về
Trong tay tôi có hòn than
Sốt sắng đi tìm một bức tường
Hay nhất là đặt vé máy bay
Bay thẳng sang Nam Mỹ
Trần Mạnh Hảo hoàn toàn thuộc về chủ nghĩa hiện đại. Anh chống lại sự pha trộn, sự mập mờ, sự phá rối, tính chất vô mục đích của chủ nghĩa hậu hiện đại. Thoạt nhìn thơ có tính biểu hiện, có tính xã hội, nhưng thực ra đó cũng là sự phản kháng nội tâm, lời nói của cái tôi sâu thẳm.
Tác phẩm của Hoshi Shinichi tuy ngắn gọn và mang nhiều tính chất giả tưởng nhưng chủ yếu là mượn xưa để nói nay, mượn huyễn để độ chân cho chúng ta nhiều bài học thâm thúy về cuộc sống và bản chất con người. Truyện của ông thấm đẫm tính ngụ ngôn. Chính Hoshi Shinichi cũng tự nhận mình là một “Aesop hiện đại.”
Phía ngoài thiết bị không còn phủ kim loại như trước đây nữa, mà là một lớp nhựa mềm mại mới được phát minh gần đây. Trắng và có độ nhún mềm mại, có chút ấm áp và độ ẩm nữa. Bề mặt không phải trơn nhẵn cũng không phải sần sùi. Có một sự hài lòng rất khó miêu tả. Loại nhựa đặc biệt này không được dùng ở nơi nào khác ngoài văn phòng công ty tôi cả.
Anh ngái ngủ nghe giọng cô rên rỉ. Cô khóc khan. Em đau lắm, em sắp chết rồi. Em muốn nhìn thấy anh. Hai tuần nay, họ chưa gặp nhau. Cứ lần nào vắng anh lâu, cô lại mơ làm tình với các bạn gái hoặc với cha của mình.
Bình Luận mới