Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
sắm chiếc xe bò kiểu mười mấy chỗ ngồi
tôi thồ đủ thứ xà bần trong cuộc sống
ký ức [đương nhiên, như những đụn rơm bỏ hoang ngoài đồng
Nhân sinh chỉ là một dòng chảy của thời gian thôi …. Có chiến tranh rồi hòa bình, có căm ghét rồi vui vẻ …. Những khi đó chúng ta cảm thấy như … đứng giữa một trận cuồng phong nhưng đến khi tuổi già ngồi mà ngẫm lại đời người chẳng phải chỉ là một dòng thời gian trôi chảy mà thôi.
Trong bốn bản dịch, chỉ buồn Thanh Tâm Tuyền trầm xuống như buồn Thôi Hiệu. Cái khác là cụ Thôi nhớ vợ, anh Thanh tự nhớ mình. Thanh Tâm Tuyền không chỉ chuyển ngữ Hoàng Hạc Lâu, ông dịch cả thời ông sống.
Ông tiều hòn non bộ
Xách rìu bước ra ngoài
Vòng quanh không thấy núi
Chỉ thấy đồng với sông
cạ lùm
xuống một khoảnh nông
nhốn nháo rừng chim chóc ôm mặt
dọc. đọc ngang
Cuộc chiến tranh đã chấm dứt tham vọng đó, nhưng hồi bấy giờ, khi chúng tôi còn nhỏ, tương lai luôn luôn trên đường đi tới, những dòng chảy về phía trước của nó len lỏi qua mọi điều chúng tôi đã biết hay muốn biết.
Trước tiên phải nói rõ T. không biết nó là thằng hay con. Người thông thái chỉ nhìn nó bay qua là biết ngay đực hay cái. T. không thông thái đến mức ấy. T. gọi nó là con để chiều lòng những người bênh vực phong trào nữ quyền.
những cái đầu mãi nghĩ về sự trung thành
nhát búa ân huệ luôn kết thúc bằng tiếng vang khô khốc
sau đó là những con mắt mở trừng nhìn sững giấc mơ
màu máu trên vải phất phơ lửng lơ trên đầu
Hồi xưa, sư thầy là một trong chúng sinh, trầm luân trong bể khổ (Thiện tai! Thiện tai!)
Vài lần vướng mắc giây oan tình ái, tâm đã sáng hơn những chân lý nhiệm màu (Thiện tai! Thiện tai!)
một ngày không tên và vô tướng
trong cơn mưa riêng tư ở một điện thờ không hình bóng
tôi ngồi chờ đêm mọc cánh
bay qua vòm mái vô vi
LTS: Dự án “Hồi Ký DI Dân”, với sự hợp tác của đài truyền hình ABC, cho ra đời tuyển tập những truyện chớp “Sáu Chữ Chân Ướt Chân Ráo” (Six Words Fresh Off The …
Ánh sáng lu câm cho thấy ông ta đang lăm lăm trong tay một vật trông cưng cứng, có nòng. Gì đây? Án mạng trong thang máy? Muốn giết người thì cần chi chờ đến lúc cúp điện, bắn sao trúng? Trong một sát-na tôi đánh giá nhanh tình hình. Hăm dọa. Hãm hiếp. Bắt cóc. Cướp có vũ khi. Mấy thứ này phim Mỹ đã khai thác cạn tàu ráo máng, logic nằm ở chỗ vì sao nạn nhân lại là mình chứ?
Những nỗi buồn xứ sở
Những khát khao như nhành cây mục nát
Trong khoảng rừng âm u tù hãm
Áo lông ngỗng còn bay
Ông không có lỗi gì cả, ông là người bị tôi lợi dụng.”
Ba và bà ấy tiếp tục nói chuyện như vậy, kẻ ngoài người trong.
“Tôi biết tôi không là gì của cô cả; nhưng cô là mẹ của con tôi.”
“Đứa bé không phải là con ông, ông không hề muốn có nó.”
Con người phản chiến lược luôn giữ sự tôn trọng đối với mọi lựa chọn độc dị/đặc thù, và canh giữ không để quyền lực đè bẹp một ai, kể cả khi nó đưa đám đông giật lùi hay đi tới. Cũng như Foucault, tôi muốn can đảm nhận rằng: những năm ấy chúng tôi đã xứng đáng là người trí thức … / Like Foucault, I wish to assert with candor: in those years, we were behaving as genuine intellectuals.
Ở đây, những tháng năm này không lấy gì làm cảm động hoặc bất ngờ
vì tư tưởng phải đứng im như bình nước lọc.
Ở đây tốc độ phát triển tương đương với vô vàn đào phá
“chàng nhảy xuống giếng”
quẩn quanh dốc nhà thờ con gà đứng gáy dưới bầu trời làn sương bật khóc và mây cú rủ
Tôi đã bước ra khỏi bản thân mình đến bình minh
đặt thân thể cùng chiều ánh sáng
cất khúc sầu tẻ của kẻ vào đời
Dự án “Hồi Ký DI Dân”, với sự hợp tác của đài truyền hình ABC, cho ra đời tuyển tập những truyện chớp “Sáu Chữ Chân Ướt Chân Ráo” (Six Words Fresh Off The Boat) viết về đề tài di dân. Người viết là những sinh viên, người tỵ nạn, chính trị gia, diễn viên, nhà văn, người tranh đấu cho nhân quyền, vv…
Không blog, chẳng facebook, chối bỏ hội nhóm, khước hết mọi tụ tập, tôi náu mình một chỗ. Biên tập bản thảo qua thư điện tử hoặc bản photo không đòi hỏi lúc nào cũng ở cơ quan, tôi có thể đem việc về nhà hoặc bất cứ đâu miễn xong việc. Làm việc trong tòa soạn nhiều năm, trừ bảo vệ phụ trách xe, ai cũng lạ mặt tôi.
Tối nay, một cai tù phá lệ, để hé lỗ nhòm. Tôi chờ một lúc xem chuyện gì sẽ xảy ra nhưng lỗ nhòm vẫn để hở. Tôi nhón gót, nhòm ra ngoài. Một hành lang hẹp, và đối diện xà-lim của tôi, tôi có thể thấy ít nhất hai cánh cửa nữa
Như vị thần khuân đá, tảng đá số phận,
anh rảo bước vỉa hè, trong đêm khuya, để nghe
những tiếng ho hen, để
nghe ra, con người già nua,
[Thường Quán] sử dụng những chữ, kể những câu chuyện … bằng một phương cách như thể anh và người đọc biết rõ chúng, như hai người đàn ông ngồi trong một căn phòng, không có việc gì làm … đã nói hết những điều cần nói … nhưng bạn đứng ngoài phòng, và không bước vào, bạn sẽ thấy chúng hết sức riêng tư, bí ẩn.
Bình Luận mới