Charlie O’Shields, người sáng lập Doodlewash® kiêm tác giả của loạt sách Sketching Stuff™, đã khởi xướng Tháng Màu Nước Thế Giới/World Watercolor Month vào năm 2016. Tình yêu sâu xa của ông dành cho …
Read the full story »Đọc một bài thơ không hẳn chỉ là chuyện tìm vào tâm hồn của người làm thơ. Đọc một bài thơ, rất nhiều khi, là tìm vào tâm hồn của chính mình. Đọc một bài thơ là đi ngược trở về những “đường xưa lối cũ” trong ta, là sờ mó trở lại những vết thương cũ, cảm nhận lại tiếng máy đập của chính trái tim mình …
Không còn nhớ bao nhiêu lần kim đâm tìm mạch máu. Tôi úp bàn tay lên má mình. Bất động, cứng đờ, lại buông ra, rơi xuống nệm. Tôi úp tay lên. Lẩn thẩn tìm mạch. Úp tay lên ngực, cảm được nhịp tim thoang thoảng. Máy oxy vẫn chạy, tiếng động duy nhất trong phòng. Lồng ngực không phồng lên xẹp xuống như trước.
Sự độc ác và tàn nhẫn ngoi lên
huy hoàng giống như các kim tự tháp
mà sinh mệnh sụp đổ sâu thẳm
không nghe được chút vọng hưởng
sự tàn sát điêu khắc nên truyền thống của một dân tộc
Phép thuật không do nơi Thuật sĩ Trương Quả Lão. Chỉ là do con lừa biết tự thu nhỏ để rúc vào cái bị cói” /
Cái đặt trên bàn thờ là cái để ta tôn kính, lẫn cái ta phải nên rất mực quên đi.
hai bàn tay
trong hai bàn tay
hồ nghi còn mất
xương máu cuồng cơn đúng sai
gió bão lộng bốn phía trời mà thiếu hơi để thở
Tử hình, án treo dưới thòng lọng. Chết treo chẳng lạ lắm dù thời đại nào chăng nữa. Cái chết sẽ dằn mặt những kẻ rắp tâm làm điều ác. Tôi nhớ mờ mờ nhưng đích thị thế, ông của tôi từng bị treo cổ.
Như một ánh sáng vụt qua trong đêm tối (hay giữa ban ngày) và rồi đêm thêm tối và ngày một sáng. Những nhà văn tôi đọc, chí ít từng viết hơn chục truyện nhỏ nhỏ trong đời.
Tạp chí Da màu xin mời quý độc giả xem những hình ảnh và kỷ niệm đã được chọn lọc và trích dịch từ tường Việt Nam của WETA, trong tinh thần Chuyên đề Truyện Chớp/Truyện Thử Nghiệm … không biên giới. Mỗi mẩu chuyện dưới đây đã được chọn từ từng cái nhìn: chủng tộc, giới tính, tôn giáo, chính trị và văn hóa.
ở đây
là cảnh phải giải thích tại sao người ta quay ngoắt 180 độ
về phía việt nam
mặc dù ở đó tuyền phét lác
đề phòng đánh hôi nên đã rào chắn
nhóm Đạo Tỳ – những kẻ đánh thuê
phóng đòn thù hùng hổ giả vờ hoa mỹ dệt trên phông nhạc
văng vẳng tiếng búa đóng đinh từ trước gõ lên tấm thiên
Không có những vỉa hè để lang thang
cũng không có những chén tàu hủ gừng quảy dạo
nhưng chúng ta vẫn luôn phải canh chừng
gãy chân vỡ sọ bất cứ khi nào
Eveline Nhumt tò mò ngồi xuống nhìn kỹ người đàn bà kia khuôn mặt đầy nét trang điểm, tô son bằng môi son màu đỏ của nàng, kẹp tóc bằng chiếc kẹp tóc xanh lá cây của nàng … mặc chiếc quần lót màu hồng của nàng có trái tim màu đỏ rực hiệu Victoria Secret nàng mua hạ giá ở Ross, tuy gần như khỏa thân, hai chân vẫn mang giày cao gót …
Cho đến khi Staline chết, tên Joukov bị gạch đi trong quân sử Hồng quân. Mãi cho đến khi Nikita Khrouchtchev lên cầm quyền, Joukov mới được phục hồi … Joukov sẽ gửi chiến xa sang Hung Gia Lợi đàn áp cuộc nổi dậy của dân Hung muốn thoát khỏi quỹ đạo Cộng sản. Vị nguyên soái vĩ đại nhất của Hồng quân không hề hay biết ở một phương trời xa, bên Viễn Đông, có một vị đại tướng họ Võ đã học chữ “nhẫn” của mình.
Nhà lý thuyết gia về truyền thông người Ý Franco ‘Bifo’ Berardi có nói “Thơ ca là sự mở lại của bất định, một cử chỉ châm biếm của sự vượt quá ý nghĩa vốn đã thiết lập của chữ” và trong tập thơ bao quát và phức tạp này, tôi nghĩ rằng đó là điều Hoàng đang làm.
Quỷ liền chỉ tay vào chữ của người và nói “Chữ của con người còn dữ hơn Quỷ Vương ta. Từ nay con người sẽ vô cùng cực khổ vì nó.” Nói xong Quỷ bỏ đi, vừa đi vừa khóc….
sắm chiếc xe bò kiểu mười mấy chỗ ngồi
tôi thồ đủ thứ xà bần trong cuộc sống
ký ức [đương nhiên, như những đụn rơm bỏ hoang ngoài đồng
Nhân sinh chỉ là một dòng chảy của thời gian thôi …. Có chiến tranh rồi hòa bình, có căm ghét rồi vui vẻ …. Những khi đó chúng ta cảm thấy như … đứng giữa một trận cuồng phong nhưng đến khi tuổi già ngồi mà ngẫm lại đời người chẳng phải chỉ là một dòng thời gian trôi chảy mà thôi.
Trong bốn bản dịch, chỉ buồn Thanh Tâm Tuyền trầm xuống như buồn Thôi Hiệu. Cái khác là cụ Thôi nhớ vợ, anh Thanh tự nhớ mình. Thanh Tâm Tuyền không chỉ chuyển ngữ Hoàng Hạc Lâu, ông dịch cả thời ông sống.
Ông tiều hòn non bộ
Xách rìu bước ra ngoài
Vòng quanh không thấy núi
Chỉ thấy đồng với sông
cạ lùm
xuống một khoảnh nông
nhốn nháo rừng chim chóc ôm mặt
dọc. đọc ngang
Cuộc chiến tranh đã chấm dứt tham vọng đó, nhưng hồi bấy giờ, khi chúng tôi còn nhỏ, tương lai luôn luôn trên đường đi tới, những dòng chảy về phía trước của nó len lỏi qua mọi điều chúng tôi đã biết hay muốn biết.
Trước tiên phải nói rõ T. không biết nó là thằng hay con. Người thông thái chỉ nhìn nó bay qua là biết ngay đực hay cái. T. không thông thái đến mức ấy. T. gọi nó là con để chiều lòng những người bênh vực phong trào nữ quyền.
những cái đầu mãi nghĩ về sự trung thành
nhát búa ân huệ luôn kết thúc bằng tiếng vang khô khốc
sau đó là những con mắt mở trừng nhìn sững giấc mơ
màu máu trên vải phất phơ lửng lơ trên đầu
Hồi xưa, sư thầy là một trong chúng sinh, trầm luân trong bể khổ (Thiện tai! Thiện tai!)
Vài lần vướng mắc giây oan tình ái, tâm đã sáng hơn những chân lý nhiệm màu (Thiện tai! Thiện tai!)
Bình Luận mới