Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Những hoài ảnh hư vô của ngày hôm qua vẫn tiếp tục là ảo ảnh của hôm nay, khi trận loạn binh đã thất thủ trong những ngày hắc ám nhất của thế kỉ trước…
Thời gian trôi ràn rạt ở bên ngoài
Bên trong là cái chết
Một đứa trẻ lén lút chơi cái trò đó
chấn thương cuộc chiến
sẽ còn trăm năm
không vì bom tấn
không vì da cam
Khi đoàn xe GMC chở chúng tôi tới Thủ Đức, tôi nhìn cái cổng trường mà phát chán. Ai đời một quân trường danh tiếng, mấy chục năm rồi đã đào tạo không biết bao nhiêu sĩ quan cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa lại có cái cổng cũ kỹ, xấu xí đến mức không tưởng tượng nổi. Hai cột xi măng vuông vức, mỗi cạnh đâu tám, chín tấc gì đó quét vôi trắng cao nghệu, thêm hai cái cửa tò vò hai bên, trên đó một tấm bảng cong cong gác ngang với mấy chữ Trường Bộ Binh, chỉ có thế thôi. Sao nó lại đơn sơ quá vậy trời.
hết nồng / mới tách khỏi chiếc bóng
nắng tháng bảy có hình- dạng chiếc tàu chìm
tôi ngồi xuống lưng ngựa trời
bổ đôi con bướm vàng
mùa hè mùa hè ầm vang những cuộc diễu binh
phương trượng tung lên giời
picasso erotique nơi trưng bày vú mọc ngược lên đầu
tiếng đàn thoát ra nipples thời hồng
Buồn cũng được. Đau cũng được. Cứ nghe người ta nói cuộc đời này nọ, đỏ đỏ xanh xanh vàng vàng mà rồi y như chuyện cổ tích, kể xong rồi hết. Cháu không ham làm công chúa, cháu chỉ muốn có cái gì mà cắn một miếng, nhai một miếng. Còn không thì cầm trong tay một chút thử xem sao.
Anh ngụ trong một căn phòng của ngôi nhà có ba căn phòng. Ngôi nhà mái ngói âm dương thấp xoải, cũ kỹ, hiu quạnh như nơi chốn của nó, một thị trấn của một huyện lỵ heo hút mù bụi, một thị trấn hình như không có tên. Anh chợt nhớ tới một nơi chốn, thị trấn miền đông của nhà văn nọ.
Hầu hết người Trung Quốc chưa bao giờ nghe nói tới Lưu Hiểu Ba, vì bộ máy tuyên truyền của nhà nước đã loại bỏ tất cả những thảo luận về anh. Đây là điều nghịch lý: Người đầu tiên được tặng giải Nobel về những thành quả tranh đấu tại Trung Quốc đã từ trần, và anh hầu như không được thương nhớ tại chính đất nước mình.
mắt sau kính vẫn lập lòe đốm lửa
bài thơ tình chở cả dòng sông
trong lồng ngực vẫn tiếng hô như đá ném
quăng anh về phía trước
Lịch làm việc của anh từ mấy tháng nay đều có vài hạng mục được viết lặp lại đều đặn nhưng không hề có gạch chéo. Có nghĩa là những việc đó chưa được hoàn thành nhưng có thể do cần thiết nên anh chưa bỏ. Mỗi sáng thức dậy anh mở lịch làm việc, thong thả uống một ly cafe
những mảnh hồn cỏ cây còn sót lại sau cuộc cung tiến cũng có thể là dấu tích của đam mê hay luyến tiếc
người gánh định mệnh đi giữa thế giới đông đảo
có thể đó là nhà hiền triết mất ngủ…
Cô bắt gặp ở trong quán cà phê mới đến lần đầu
Những chiếc chuông gió xinh xắn đủ loại
Treo dưới mái hiên yên tĩnh
Cô hỏi chủ quán mua chúng ở đâu
Tôi nghe rổn rảng
Khúc âm dương vỡ trên mái ngói
Trăng vỡ trên mái ngói
Giấc mơ hoa hiên vỡ trên mái ngói
Quê hương như là một ngôn ngữ, cho dù là một ngôn ngữ bao hàm trong mình những chấn thương mà lịch sử, thời đại và sự bất dung của định mệnh đã ghi hằn trong tiếng nói nó, đã được tìm lại. Nó được tìm thấy lại như thời gian. Như một thứ thời gian của văn chương. Le Temps Retrouvé. Như thời gian tìm thấy lại của Proust.
Nhưng ở đây, cái thời gian tìm lại được của kẻ xa xứ là một thứ thời gian thấm đẫm khổ đau.
Chiều xuống tầm mái ngói
nhà phế cỗ sương kéo lầm đầm phu xa
ngựa ngủng ngẳng đá ngoái lẹm câu trăng
chẳng ma nào đưa cần tay khêu tích lửa
em róc rách quay về
nghe vang lên
giai điệu phồn thực của lũ mục đồng đang phục sinh dưới gốc rạ
(giai điệu đã nhiều lần thấu suốt linh hồn tôi)
Chính tôi cũng thấy tôi đang ngủ say tít, thấy mẹ đi vào ngồi cạnh tôi cầm tay, cầm chân tôi nắn bóp, xoa xít. Mẹ cúi xuống sát mặt tôi hai lỗ mũi phồng to hít ngửi mùi da thịt ngầy ngậy hơi sữa của tôi. Tôi cũng ngửi thấy da thịt tôi thơm mùi sữa.Tôi nghe thấy bà ngoại nói” khẽ khàng thôi nào kẻo làm nó tỉnh giấc.”
[Thanh Thảo] không phải là động lực của lịch sử cũng không phải nạn nhân của nó, anh không trung tâm không ngoại biên, đôi khi gần như rỗng không, thản nhiên. Được thế thật khó, phải là người thành thật, không có tham vọng, yêu duy nhất một thứ trên đời, đó là thơ ca.
Bà mất đã lâu rồi, chẳng còn ai chơi với tôi. Chỉ còn con mèo, nhưng tuần trước nó đã bỏ đi. Nếu nó không bỏ đi thì tôi vẫn còn nó để bầu bạn, để úm đuôi, kéo tai, dứ dứ cái cán xoong bằng gỗ có buộc dây, giả làm con chuột cho nó tập vồ.
đạo đức là một sản phẩm phát xuất từ quá trình tiến hóa tự nhiên trong các chủng loại; tôn giáo không phải là nền tảng của đạo đức. Sự kiện nầy dựa vào định luật tiến hóa tự nhiên của chủng loại, một kiến thức khoa học tự nhiên đã được kiểm chứng và xác nhận qua những quan sát và thử nghiệm lâu dài khởi xuất từ khi Charles Darwin đưa ra một lý thuyết mang cùng tên vào đầu thế kỷ 19
ngồi uống những cốc nước buồn chảy ra từ gốc cây
những con chim ngủ mê và gió thổi
trong đêm trăng sáng, khói thuốc làm mờ sự hiện khởi của quá khứ hoang ảo
rửa một tầng ngôn náo động
bên này tồn đọng bên kia
hứng. ôm đời vù chong chóng
hùng anh tận tuyệt không ngờ
gã đã không thương nhân ngành-xác-chữ
hay thầu-lái-chén-đọi xưa
hoặc chân dán tem-chứng-từ-nhập-thế
Hoa hồng luôn có vào mỗi sáng. Tôi không mua hoa ở chợ hoặc qua tay một ai hết. Mồ hôi người khác sẽ làm vấy bẩn cánh hồng, hôi uế luôn chữ yêu nơi cuống tim. Một bông, thêm một bông.
Không biết vì nọc độc của con nhện hay thuốc giải độc của ông bác sĩ bị ép uổng kia mà tôi như tuột hẳn ra ngoài thân xác mình. Tôi trải qua một đêm chìm trong cơn sốt và co giật, sáng hôm sau, khi tôi quay qua chào Charlie, anh nhìn tôi và bật lên một tiếng thét hãi hùng
vào thời buổi trắng đen
mụt ruồi nhiều hơn cá tánh
tôi không chụp hình
mãi đến khi giấy nhựt trình và lá thuốc
trên não trạng của những con tôm chết
chúng kêu la bài ca thiên nhiên muôn thuở
đẹp, sạch, tốt, ngon, la lên và cùng nhau xông xuống
asen, phenol, cyanua, hydroxit sắt
Bình Luận mới