Bài đã đăng của HHiếu
Của họ và tôi
niềm tin được xưng tội trong bốn vách tường cải tạo
chùa chiền nhà thờ đều được xây dựng lại
chỉ riêng tượng chúa và phật
được chụp thêm cái nón cối
Tháng 4 triệt thoái
đồng đội triệt thoái
tôi nằm im thở
từng hơi tàn cuộc
vết thương chuyển bụng rặn đầu đạn
những bước chân rầm rập tưng tức lồng ngực
Trước đây lúc nãy sau này
bài thơ không giống như một tuyên bố
hồ hởi leo rào lấn biên lận biển
đạo tuyên ngôn độc lập
hay như lời chiêu hồi người anh em chú bác
Ngày lễ của những phụ nữ bị ốm
trăng lúc nào cũng tỏ tường
họ có thể đô-thị-hóa trăng
nhưng bao la của trăng vẫn rạch ròi từng mảnh đất
Chế độ nào
một hôm tình cờ sưu tầm được cái máy giặt của trần-kim-hoa, tôi bèn
thồn ký ức hoen ố bẩn bụi lấm sình trầy xước mưng mủ
dăm sự cố hào nhoáng
vài chủ nghĩa cá nhân tự hão
nhặt chiếc lá lên coi
nhặt viên sỏi đọc đường
đưa lên mắt săm soi
không vĩ đại như cách mạng
nhưng cũng tầm kỳ quan
thế giới bị thu nhỏ trong cái tôi lẫm liệt
ở võ văn kiệt & đề thám
võ văn kiệt và đề thám hẹn hò nhau dưới chân cầu ông lãnh, nhìn
phố phường khai phá tận bẹn
kiều nữ cưỡi xe hai bánh
xoắn quần sọt ngắn lên tận não
Phàn nàn có lý do
– chúng tôi không thích cái mà gọi là thi sĩ chút nào cả
– lý do?
– bởi họ đã lạm dung chúng tôi
họ ngang nhiên lũy thừa 24 bọn chúng tôi
Ai đem ông ra biển
những con chữ không nghĩ đơn giản vậy
chúng đã thỏa mãn khi bin laden bị thải ra biển
chúng cũng đã lu loa khi thuyền nhân bị quẳng ra biển
Nó đấy!
Từ đấy tôi đã biết cách gặm cỏ và để dành nhai lại. Tôi đã biết cách tận dụng tài nguyên thiên nhiên để sinh tồn mà không cần tốn công sức lao động. Tôi, cũng từ đấy, dần dần vô sản hóa lấy chính mình.
hội tế bần văn chương hiện thực xhcn [theo vndcch-wikipedia]
hội tế bần văn chương hiện thực xhcn là trung tâm bảo trợ văn học xã hội
là một căn nhà như nhà tình thương
là một khu như khu văn hóa
là một trại như trại phục hồi
vó, bờm
năm 11 tuổi tôi đã bắt đầu bơi mỗi ngày từ bờ biển hướng ra đại dương. mỗi ngày xa hơn dăm mét. mỗi năm xa hơn một lưu lạc. đến khi không còn bơi được nữa…
merry-nô-en & happy-năm mới
với lý lịch trích ngang
của lịch sử na-za-rét-ba-đình
tài xế xe khách cố thể hiện dấu thánh mới
cho một trạm thu phí quốc doanh
thái độ apec
michelle bachelet thong thả bách bộ phố cổ hà nội
justin trudeau thản nhiên ngồi vỉa hè uống cà phê saigon xưa
malcolm turnbull ăn bánh mì đường phố đà nẵng và tiện tay cắt luôn trần đại quang ra khỏi ảnh tự sướng
ý nghĩ quèn hôm nay
thơ là những con chữ không nằm ở trên mây
nằm dưới đường lộ và bị giẫm lên
bởi dép râu trường sơn
lắm tượng đài vớ vẩn trong tiệm sách trên mạng xã hội
người đàn ông dựng lên một tượng đài
giữa tiệm sách
trên mạng xã hội
người đàn ông đứng giữa ngã tư đô thị mới
như thế đó, ở las vegas
trong không gian
chẳng cần áo quan
linh hồn bay lả tả
xiêm y vướng rải rác
mùa thu bắt đầu bằng những chiếc lá rơi
Limousine thồ
sắm chiếc xe bò kiểu mười mấy chỗ ngồi
tôi thồ đủ thứ xà bần trong cuộc sống
ký ức [đương nhiên, như những đụn rơm bỏ hoang ngoài đồng
cái này gọi là thổ tả hàng xén
hôm kia cô ấy dọn hàng về nơi
tôi hằng dung dưỡng hơi thở và những chữ cái
hôm nay vì ngộp với hơi thở mùi ẩm mốc men chua và nỗi bề bộn xốc
xếch của những chữ cái
bài thơ càm ràm này, bạn chỉ cần tựa 2 chữ "dở hơi" là đủ, cám ơn!
bán thân bất toại thì không đúng, bởi
hắn vẫn làm việc bằng hai tay
đi bằng hai chân
thở bằng hai lá phổi, và suy nghĩ
chân dung * ngày sinh của cát
vào thời buổi trắng đen
mụt ruồi nhiều hơn cá tánh
tôi không chụp hình
mãi đến khi giấy nhựt trình và lá thuốc
tứ cố vô thân * ai mua gì bán nấy
tôi là một tay xếp chữ
[một định nghĩa khác, của hội nhà thơ vô tích sự!]
trên bản kẽm vô thừa nhận
họ nói tôi bỡn cợt nhân gian
hãy cùng phượt cách chảnh nhược tiểu
em đâu có biết đất nước chúng ta đẹp như chưa hề đẹp
mà Singápòre đã từng mơ mộng đẹp như Saigon
nơi mà đàn bò đã từng ao ước được một lần
rao-vặt 4: mu rùa cho hồ hoàn kiếm
mu của đảng viên tự nguyện hiến dâng càng tốt
mu rùa saigon thì miễn
bởi mu saigon đã bị nhiễm độc bởi bản chất của thế lực thù địch
rao-vặt 2 & 3
nghề nghiệp: buôn ve chai đồ nhuôm chôm chỉa
vàng thau lẫn lộn
giấy vụn: giải thưởng, văn bằng, nhạc bản cấm, bao cao su quá hạn sử dụng, áo ngực trung quốc bị xập xệ, các thứ
hơn 40 năm kinh nghiệm
có điên không!
nhìn gì
bạn nghĩ tôi là khứa lão mới vừa dớt 2 gã Ấn Độ mấy hôm trước à
có điên không
tôi giống một kẻ kỳ thị da màu hay sao hả
nhìn kỹ đi
cần gì tựa!
bây giờ nói gì đi nữa
tôi cũng là gã lang bạt không hơn kém
bước đi trên đống gạch vụn
[không do chính tay tôi đập phá!]
lổn ngổn oan khiên
[thiên hạ gọi là gốm!]
hào phóng nam bộ
trước khi cái vĩ tuyến bang giao
được cái kéo hòa-hợp-hòa-giải-dân-tộc
cắt băng khánh thành
trước khi hòn đảo cuối cùng ngoài khơi
trồi lên chìm xuống
và lắm bộ xương khô
chết đứng

Bình Luận mới