Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Phàn nàn có lý do

0 bình luận ♦ 7.11.2019

 

 

 

– chúng tôi không thích cái mà gọi là thi sĩ chút nào cả
– lý do?
– bởi họ đã lạm dung chúng tôi
họ ngang nhiên lũy thừa 24 bọn chúng tôi
lên thành bao nhiêu ngàn chúng tôi-tôi
bắt chúng tôi xếp hàng ngang hàng dọc
mỗi hàng gồm một hay nhiều chúng tôi
xiêm y áo mũ cà vạt cặp táp khăn đống áo dài áo thụng
nói chung là các thứ rườm rà lá cải của con người cho có sĩ diện
cái mà gọi là thi sĩ

– rồi sao nữa?
– rồi nhận định tiểu luận giới thiệu ra mắt
lẫn nhau
rồi vẩu mỏ phê bình phản hồi khen chê
lẫn nhau
họ tự tạo ra trăm ngàn phát biểu linh tinh
rồi mắng mỏ xiên xỏ đồng loại
lẫn nhau
ai lỡ vô tình cố ý ngụ ý vô ý sụp hầm
giẫm phải
cái lũy thừa sáng tạo
họ chụp mũ là đạo văn đạo thơ đạo ý đạo chữ đạo ý tưởng đạo sáng tạo
    đạo áo quần đạo tản mạn đạo tào lao vân vân và vân vân

– rồi sao nữa
– khi chúng tôi tập tễnh đánh vần được hai chữ độc lập
cái độc lập mà thực sự chúng tôi chưa được đôc lập
thì họ sử dụng bạo lực xô đẩy ráp xếp chúng tôi
ra thêm lắm chữ khác
như tự do dân chủ nhân quyền
thêm nữa
khi chúng tôi thực hiện trách nhiệm làm chữ
cách phân sự
như ăn ngủ đụ ỉa
thì họ túm chúng tôi lên
quát tháo đủ kiểu
nào tam cương ngũ thường
nào tam tòng tứ đức
nào ăn coi nồi ngồi coi hướng
nào trước khi nói phải uốn lưỡi bảy lần
vân vân và vân vân

– rồi sao nữa?
– riết rồi
chúng tôi không biết chúng tôi là gì
chúng tôi không biết phải làm gì
chúng tôi cũng không biết chúng tôi muốn gì
dường như chúng tôi đang sống
giống như một từ ngữ
mà họ đã tạo ra, và chúng tôi cứ nghe họ mồm miệng lầm bầm tối ngày:
nào là nô lê
nào là nhược tiểu
nào là khiếp nhược

– rồi các anh có dự án gì không?
– làm gì bây giờ chứ
có làm hay không
chúng tôi vẫn sống
còn họ,thi sĩ, thì cứ kêu gào khản cổ
để rồi chết
hết ông này tới ông kia

– rồi sao nữa?
– chúng tôi không thích cái mà gọi là thi sĩ chút nào cả
một dạng ngoại cảm không cần bất cứ con mộc công chứng nào của
    nhân gian
một dạng luôn đang cưỡi đầu cưỡi cổ chúng tôi
lạm dụng chúng tôi
bắt chúng tôi nhảy từ trong mồm họ nhảy ra
như con cóc trong hang con cóc nhảy ra
để chống đối lại những ai
đang cưỡi đầu cưỡi cổ họ

– túm lại đi
– chúng tôi luôn sống
cái mà gọi là thi sĩ họ luôn chết
họ thay phiên nhau chết
để trả cho cái giá
mà họ luôn chống đối những kẻ cưỡi đầu cưỡi cổ họ
phúc cho họ
phúc cho họ
chấm hết.

 

 

 

.

bài đã đăng của HHiếu


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)