Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Ai đem ông ra biển

0 bình luận ♦ 14.10.2019

 

 

 

những con chữ không nghĩ đơn giản vậy
chúng đã thỏa mãn khi bin laden bị thải ra biển
chúng cũng đã lu loa khi thuyền nhân bị quẳng ra biển
nhưng chúng bỗng câm bặt
không biết cách nào đem ổng ra biển
thi sĩ không cần được rải tro cốt ra biển
thi sĩ cũng không cần chúng ta phải cáo phó tưởng niệm
hay nguyện cầu
hãy mang ổng ra biển
để ổng biết được ổng đang chết
chết, mới có thể trở về đặng
nước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đi
hồn không đi sao trở lại quê nhà
những con chữ luôn đặt nghi vấn
cho dăm đòi hỏi khó hiểu như vậy

những con chữ luôn không nghĩ đơn giản như thế
chết phải nhắm mắt là chuyện bình thường
nhưng chúng cũng câm bặt
khi ổng không muốn được vuốt mắt
mà thiên hạ vẫn xem là chuyện bình thường
trợn trừng mắt nhìn quê hương
đăm đăm nhìn lệ bóng tối khòc
một bóng tối mà kẻ lưu lạc biết bao giờ được trở lại

những con chữ cũng không nghĩ đơn giản
miệng biển luôn há rộng như miệng cá
nuốt chửng lắm linh hồn đã lỡ miệng hát quốc ca
họ đã hát và miệng họ cũng há rộng như miệng cá
nhưng những con chữ vẫn câm bặt
không biết phải hát quốc ca như thế nào
để không vất vưởng
như những hồn ma

chốt lại
những con chữ vẫn phải mang ổng ra biển
bởi chúng biết trước sau gì
căn phần của chúng cũng sẽ
tận tuyệt với linh hồn.

 

 

 

.

bài đã đăng của HHiếu


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)