Bài đã đăng của Nguyễn Thị Hải
Cái mũi ♦ Trên phía ngọn cây ♦ Một hình dung… ♦ Bạn cũ
Cái mũi cao quý không mọc trên khuôn mặt người
Mà mọc trên thượng tầng không khí
Thở ra những làn hơi thanh sạch nhẹ nhàng
Bắc Đảo triển lãm tranh tại Paris
Ngày 24.5.2018, tại Galerie Paris Horizon diễn ra buổi khai mạc triển lãm tranh “Thử khắc” (Bây giờ) của nhà thơ Bắc Đảo. Lần đầu tiên, toàn bộ tác phẩm tranh của ông ra mắt bạn bè và công chúng. Cuộc triển lãm sẽ kéo dài đến 31.8.2018.
ước nguyện ♦ hồi tỉnh
sư ông chớp hai hàng mi bạc
ước dưới trăng sáng đêm rằm
một tay dắt phật
một tay khoác ông lão giang hồ
Những bài thơ từ vùng hồ đá
Phân bò còn dính những mẩu vụn đá dăm
Những bông hoa dại ở vùng hồ đá
Những mẩu vụn đá dăm của mỏ đá khi xưa
Và chuyện hồi trẻ
Gửi cây đàn tranh cổ ♦ Ghi nhớ rất nhiều ♦ Nguyệt sinh
Họ không cho bạn qua cửa, không cho bạn chơi đàn
bắt bạn phải đọc quy định đường sắt Hong Kong. Bạn hãy khôn ngoan
không cần qua cửa, cũng không cần ca hát trước mặt họ.
Đường vành đai hoang vắng ♦ Mang nhiên
Tôi nằm trườn dài trong nắng
Một đàn bò đi qua
Móng gõ xuống mình tôi dồn dập
Những buồng thở mạnh
Một năm sau vụ án ♦ Nơi tôi chôn con mèo của tôi
Khi tôi đặt con mèo nằm xuống cái hố
Tôi đã đặt nó quay về phía hồ
Dáng nằm ngay ngắn yên tĩnh mãi mãi kể từ phút đó
Trước mặt tôi luôn luôn có hình ảnh của cái hồ rộng
Bóng bàn ♦ Thị hiện
Tôi đã từng sờ vào mặt bàn đá ấy thật lâu
Ngón tay đè lên sợi dây căng nảy
Và tôi từng nhặt được quả bóng rơi
Chỉ nhẹ như vỏ trứng
Thăm cô ♦ Hoa cà tím ♦ Dơi
Khi đứng trên đê
Hai tay tôi đã nắm vào tay nắm xe đạp
Tôi nghe tiếng cô tôi bịn rịn trong bóng tối
Tôi mường tượng khuôn mặt vất vả
Bài thơ nhỏ tặng con bò nhỏ ♦ Đêm thu ♦ Đồng bằng
Ông tiều hòn non bộ
Xách rìu bước ra ngoài
Vòng quanh không thấy núi
Chỉ thấy đồng với sông
Nuôi chim * Tiếng chuông
Tôi nhớ tiếng chuông đánh bằng chiếc dùi nhỏ
Từ chút sức lực còm cõi của bà vãi già ngoại bát tuần
Tiếng chuông không làm con dê buộc ngoài hàng rào ngừng nhai lá so đũa
Chăn nuôi * Chiếc vòng * Đàn bà * Đơn độc
Thời gian trôi ràn rạt ở bên ngoài
Bên trong là cái chết
Một đứa trẻ lén lút chơi cái trò đó
Chuông gió * Chiều mưa
Cô bắt gặp ở trong quán cà phê mới đến lần đầu
Những chiếc chuông gió xinh xắn đủ loại
Treo dưới mái hiên yên tĩnh
Cô hỏi chủ quán mua chúng ở đâu
Ngôi mộ đất * Khách * Nước chè
Người ta khiêng người chết ra đồng
Đắp thành ngôi mộ đất
Rồi lại trở về tiếp tục sinh sống làm ăn
Hòn than * Cái bóng
Trong tay tôi có hòn than
Sốt sắng đi tìm một bức tường
Hay nhất là đặt vé máy bay
Bay thẳng sang Nam Mỹ
Người tù (囚) * Giọt nước mưa * Biển * Làng nhỏ
Xóm nhỏ có người tù
Tù chung thân biền biệt
Trẻ đời sau nghe nhắc
Nhưng không biết mặt mày
ở riêng * cổ tích
Đừng để bà lủi thủi một mình ăn củ khoai trong bếp
Vì hai bà bạn cùng vui vầy ăn khoai mùa đông năm trước
Chùm thơ về quê nhà
Chống gậy ra đầu ngõ
Rẽ tay phải hẳn qua nhà con trai thứ
Rẽ tay trái phải ngang nhà con gái út
Đi thẳng thì không có đường
thợ mộc * hướng nhà
Trong gỗ sẽ sống thiên thu con chim phượng hoàng linh thánh mang cặp mắt gà nhà
thuần lương thảo dã
Bí mật của bậc sáng tạo ẩn dật trong nghề mọn đổi cơm mua rượu chốn quê mùa
Chú * Tiếng kèn * Ông cháu
Khi làng trên lúc xóm dưới
Khi kề ngay bên vách
Kèn đám ma như bông hoa sắt
Mà cái cuống gắn chặt vào vòm miệng hôi sặc mùi thuốc lào và rượu thịt được thết đãi
Đường xuyên Á * Bạn biết phải không
Rồi chúng ta sẽ ngồi bên vệ cỏ
Nhai bánh mì của chú bé con con
Tôi sẽ hái một chùm bông hoa dại
Đem về tặng chú bé hệt tôi nay
Tung hứng * Tấm chăn phơi
Vào đúng ngày bạn đem chăn đi giặt
Trời bỗng đổ mưa
Rồi sầm sì suốt mấy hôm liền
Tấm chăn như mảng mây sùng sũng xám ngoét
Bãi rác
Hồ nước nằm tĩnh tại trong lòng đá
Là con mắt không bao giờ khép lại
Canh giữ sự hiện hữu của bãi rác
Những đứa trẻ và bầy chó hoang
Những chiếc xe thu gom rác
Và cả cái bao tử của bà mẹ
Bọ cánh cứng
Nó màu gì nhỉ
Là giống chó gì
Độ bao nhiêu tuổi
Còn tôi là người thế nào
Trong hình dáng đàn ông phục sức hoàn hảo cho buổi đi săn
Bỗng con bọ rơi xuống ngay chỗ tôi ngồi
Cánh cứng đen bóng
con sâu * cắt tóc * chờ đợi
Khiến phần thân trên chao đảo gà gật
Vì nhắm mắt
Nên càng khó giữ thăng bằng
Tất cả chỉ kết thúc
Khi người thợ tháo rột khăn choàng, phủi tóc dính trên vai và mang đến chiếc gương lớn
Để nhìn mái tóc từ phía sau
bóng râm * Peru * canh chừng * Ocarina
Bạn an lòng chỉnh lớn âm lượng
Trở về với làn hơi của Diego
Trong tiếng Ocarina đắm đuối
Ít ra bạn cũng còn có nhiều nơi
Cho dù thế giới không một phút giây khoan dung bạn
chùm thơ Nguyễn Thị Hải
Khi về già
Họa sĩ vẽ ngọn núi từ gợi ý chiếc áo mưa màu xanh cô con gái trút bỏ sau yên xe đạp
Những mảng màu phủ trùm lên hình khối mô phỏng
Hiển thị một ngọn núi sừng sững
Họa sĩ chấm phá thêm vài cái cây nho nhỏ
Để gia tăng cảm giác chân thực của chủ đề

Bình Luận mới