Người ta khiêng người chết ra đồng
Đắp thành ngôi mộ đất
Rồi lại trở về tiếp tục sinh sống làm ăn
Đám trẻ chăn bò chúng tôi ngày nào cũng ở mả
Ngày nào cũng trông thấy ngôi mộ đất
Chỉ chúng tôi biết cỏ xanh đã mọc phủ lên
Cúc dại đã nở hoa
Ngôi mộ đất trở nên quen thuộc
Chúng tôi có thể cười lên nắc nẻ ngay bên cạnh nó
Người vừa đến nhà tôi
Quê ở đâu xa lắm
Tay bị và tay gậy
Đứng lầm lì trong sân
Mới sáng tôi đã mong
Hôm nay có khách đến
Hóa ra người ăn mày
Tiếng nói nghe là lạ
Người ăn mày xin gạo
Một bơ tôi múc đầy
Đổ vào túi vải rỗng
Rõ chẳng thấm vào đâu
Người ăn mày ra ngõ
Đi mất vào trong làng
Tôi quay về quở trách
Con chim báo khách nhầm
Chim quẹt mỏ lách chách
Đối đáp lại chẳng vừa
Khách nào chả là khách
Bảo nhầm là cớ sao
Cũng cùng một thức chè lá
Mà nhà bên kia
Có phép có tắc
Hương vị mười năm không đổi
Còn nhà bên này
Đậm cũng được nhạt cũng xong
Tiện thì thêm nhánh gừng đập giập
Không có thì uống cũng vào
Hương vị mười năm không đổi
Cũng là một loại phong vị
Hương vị tùy tiện xì xằng
Cũng là một loại phong vị
Nhập gia tùy tục
Trước mặt là cốc nước chè
Xin cứ tự nhiên thưởng thức