Bài đã đăng của Phương Uy
Tang Ca 3
ngày tháng tư mệt mỏi
mê sảng úa nhàu khi cơn lặng câm tràn về
không thể mở miệng
không thể kể nói
Tháng 4
Những hoài ảnh hư vô của ngày hôm qua vẫn tiếp tục là ảo ảnh của hôm nay, khi trận loạn binh đã thất thủ trong những ngày hắc ám nhất của thế kỉ trước…
nhân dáng lưu đày
buổi sáng nhợt nhạt bằng những tiếng phong linh rè âm khàn giọng gọi tên một ngày thất lạc, những ký tự nổi loạn trên bàn phím, màn hình trắng là khăn liệm cho mỗi trận loạn lạc, nỗi nhớ trong sử thi bị ám ảnh bằng viên nén hay viên sủi bọt thấm sâu trong từng tế bào,
chùm thơ Phương Uy
những bóng đèn nê ông cúi đầu câm lặng
cơn mưa không thể ướt át mãi buổi chiều tháng bảy
dụ dỗ về một tia sáng lóe nở
giấc chiêm bao mồ côi
hơi thở
như những đứa trẻ thành phố ngày loạn lạc
dắt díu nhau đi tìm ý nghĩa cuộc hành trình…
chùm thơ Phương Uy
là thường ngấy
ngán
chán
lục lọi trong những đống rác
tìm từ xa thăm thẳm
thum thủm
con đàn bà vu cáo
cao vú (một kiểu nói lái vừa hóng hớt, không bản quyền)
có khi to không là cao
bóng 3 ♦ bóng 4
dẫu bàn tay đã cố với
vẫn không chạm được
hạnh phúc vốn chỉ là thứ
nhập nhằng xanh xao
dụ ngôn 2
chân lạc bờ tưởng tượng
đoá hồng mân côi tháng Mười
vừa tắt
người không là vua của binh đao
bóng 2
đến
và dịch chuyển
bằng những bước chân không lối thoát
sự trung thành tối nghĩa
buộc ràng nhau
trắng 2
giữa đám hoa poppy rực rỡ như những đốm lửa trong bóng chiều
em hiển hiện như cổ tích
giọt mật ong cuối cùng của ngày nắng
đã t a n l o ã n g từ lâu
trắng
đừng viết sau những bức tường, bạn nói
sáng nay tôi ngồi trong căn phòng màu trắng
nghe mùi ngọc lan
vô ngôn đêm
Đêm thấy tôi la đà / nửa giọt níu với / mật uống sương hoa giọt kinh tối / câu mật niệm đà la / thỏa thức giọt sương đêm níu sáng
rời rạc 9
Những ngày này
nắng xô nhau trên những con đường ngập ngụa mùi mùn đất
bầy chữ dắt díu nhau trốn tránh những lần lữa của mùa mưa năm trước
rời rạc 8
Lời kinh đêm
thiên triều vạn vạn tuế chạm giấc mơ tôi xô giạt
giọt ngã bùng khép vật vờ
lời kinh cho tình yêu như sóng lô xô
bụi – của giấc mơ
Giấc mơ tôi đày đọa tôi trong những âm hưởng của sự tuyệt đối. tuyệt đối yêu tuyệt đối ghét tuyệt đối vui buồn. những sự tuyệt đối leo thang trong nấc tình cảm đau đáu nỗi niềm. là oan khiên hay là chung thân vĩnh viễn?
đã dần im lặng IV
những bóng cây trần truồng nhảy múa trong ánh trăng mười sáu chảy dàn dụa trên khung tường trắng, hầm hập mùi của dung nham phún ra tràn trề, những tiếng nói bị nung chảy đổ khuôn trên bàn tay, va vào nhau bén ngọt như hơi thở của lửa, em đã sủi bọt và hòa tan như viên giảm đau…
đã dần im lặng ♦ sáng. thức. giấc
u mê màu đen giả tạo
nỗi buồn hư cấu rã rời
bài thơ mùa xuân của chúng ta
trượt chân chết đuối trong vũng đen
nơi mặt trời không biết khóc
mặt trời đốt những đốm tàn trên thân thể khuyết
cháy bộng ánh mắt mộng du
con rắn trườn qua sự im lặng cúi đầu
uốn ép chiếc lưỡi huyền sử
tử nạn chữ
những con chữ xếp bằng – ra lối
kiết già – mang máng mùi tạp lai giao cấu không cùng loại
cuộc chửa đẻ ngoại tình lén lút phạch phò đạo chích
tâm chữ nảy lung tung trong nồng sực giả cầy – lạch bạch
Sau cửa lặng thinh
Khi giọt nước mắt trương phình tự do trong cơn hôn mê cuối
khúc mân côi ngã rạp
đều đều trở mình
đầm lầy lặng gió mùa nứt nụ
Biến khúc của một giấc mơ
từ những trang nhật kí mà tôi kỉ lưu em
mùa đông vẽ nguệch ngoạc một kí tự trái tim
những kí tự mãi mãi ở lại ngày hôm qua
ngày của thiên niên kỉ trước
Tụng ca cho hoàng hôn
Anh tháo hoàng hôn khỏi đường chân trời
bằng bình minh sợi tóc
cũng không tháo được đêm đen
trong dòng kí ức chảy tràn rực rỡ
Khúc vô ngôn tháng Tám
mùa lặng lẽ theo mùa
rơi qua âm u tháng Tám
bỏ lại anh lạc lõng phía câu ca không lời
dẫu hồn nhiên đứng lơ ngơ giữa ngã tư, ngã năm, hay ngã bảy
Một chiều nghe hát xanh xao
Khi những ngón tay thời gian thả bung ánh nắng muộn vào những nốt tàn
Ngày rỗng toác bò đi bằng mùi hương ngọc lan chờn vờn ngõ nhỏ.
Tiếng huýt sáo và giọng nam trầm hát trong radio nhà ai đó
Cứ ngủ yên đi
khi giọt nước mắt chưa kịp mọc mầm đã yên ngủ trên vai
lời mị ngôn ru êm trăm triệu tế bào đang hoại tử
nụ cười nở ra trên đôi môi cuộc sống chưa bao giờ là an ổn
Ngày mặt trời khóc ♦ Đồng thoại mùa thu
mặt trời vẽ nhung đen
mắt buổi chiều
ốm yếu
nghe hoa sứ rụng
về cội
Muộn
Chưa kịp nhớ gì chưa kịp khóc
gió làm tăm tối u mê
ngàn năm gió mài lịch sử
ngàn năm quên mất ê chề
Những thập kỷ buồn
Trong nghĩa địa những dụ ngôn đi lạc
đeo băng đen lời bịt mắt chối từ
anh đã dối trong ngàn muôn thập kỉ
bụi niềm vui nham nhở giữa âm u

Bình Luận mới