ám ảnh tôi
đau
niềm đau từng kiếp
vận âm thanh
nghe nhật tụng xô bồ
ngày vong nô
nhận từng phiên âm gãy
ám ảnh luỵ phiền
thương hải mù mưa
nhập siêu tôi
nhập từng cơn
đau mãi
ngày là xanh
tím đỏ hay là vàng
ngày qua tôi
từng canh
ru tiếng nấc
dọn chỗ nằm
cho phiến gãy
lang thang
khát khao tôi
ngày tháng tư nhập thất
tịnh thanh âm
đừng vọng tiếng em cười
đừng để gió
ruổi rong bờ kí ức
mang về tôi
vằng vặc tiếng em xưa
khúc tịnh ca
em gọi về nắng cháy
tháng tư qua rồi tháng năm cũng qua
tôi lặn ngụp tôi u mê
tâm tưởng
úp mặt rồi
gột giặt tháng ngày xa
rỉ hoen tôi
cho từng mùa ân ái
hoá mù sa rồi không nhận mặt người
em ở lại phía bên bờ cát lở
tràn cung khuya
rấm rứt ánh sao soi
đừng tỏ mặt
đêm như ngày
lạc vận
nghe bài thơ cũng ức tử lâu rồi
em cứ đến
dẫu niềm đau không thật
soi giùm tôi
giữa hư ảo nông vơi
dại khôn khôn dại
ngạn ngục thiên đàng
những đứa trẻ đã lâu chưa kịp lớn
có hiểu lúc nào nên giữ nên buông?
ngày qua hai buổi
nắng đi hai lòng
những con đường không kịp lối
hầm hập trời xanh không mây
tháng Tư đổ dung nham nắng
em cầm trên tay
vò nước cam lồ thời xa lắc
ngát hương đến lúc này
gió níu giọt dương cầm đã lắng
vọng về từ cao xanh
người không còn bóng
chỉ còn nỗi buồn lang thang
tháng Tư gió đi hoang
kí ức ruổi rong cát trắng
biển còn rộng đến lúc này?
hay là em hay là tôi hay là xa vắng?
gió níu lời dương cầm nhập thể
trầm hương xanh xao đêm
ngõ tối lối về sâu hút
vũng buồn có dày thêm?
ừ dại khôn khôn dại
trăm năm một chấm mơ hồ
tràn trên vách trắng
là bóng trăng lô xô
ừ dại khôn khôn dại
ngạn ngục thiên đàng
đứa trẻ trong tôi chưa kịp lớn
em đã vội vàng sang ngang.
đã hỏi giữa hư không
ngày câu hỏi hương tàn
bàn lạnh nhập kinh siêu độ
khi nào vãng sanh?
đã hỏi giữa đêm đen
nơi nào mình trú ngụ
lộng dây tỳ bà đứt đoạn
yêu tinh khóc giữa mù trăng
đã hỏi trúc tre đầu ngõ
đâu tiếng gió đại ngàn
ngày về nơi mù xa đó
mồ côi một trận lang thang
cầu vồng bâng khuâng mộ gió
âm u lặng ngát lưng đồi
mình về có ngang qua đó
triền rêu còn xanh một tôi
sáu
rạc rài chổng bốn vó
chó bốn võng
ngất ngư lưng nạc
mỡ
những thứ nhiều mỡ
là thường ngấy
ngán
chán
lục lọi trong những đống rác
tìm từ xa thăm thẳm
thum thủm
con đàn bà vu cáo
cao vú (một kiểu nói lái vừa hóng hớt, không bản quyền)
có khi to không là cao
tám
sở trường của những loạn ngôn
hoang tưởng
sự ảo tưởng thường quá trớn
không có tay thắng
không có cục canh cho bánh xe dừng lại đúng chỗ
quá đà
bát
y bát truyền chân không phải lúc nào cũng chân
thật giả khó phân
hà huống tốt xấu
lộn xộn
lộn lèo lẻo
những xàm ngôn không căn cứ
giai thoại là gán ghép
ưng thì nói (lại không thể không nói lái oi thì . . .)
dựng thành lịch sử không lịch sự
cái cục gạch
dây cột quần
định chửi mẹ nó
mà thôi
xác chết già không đáng.