mặt trời vẽ nhung đen
mắt buổi chiều
ốm yếu
nghe hoa sứ rụng
về cội
hốc tối tanh banh
không còn nơi ẩn mình
hóa thân lột mặt nạ
áo choàng tri hô
thời gian
không chịu hát nữa
câu kiệt hiệt
nằm mệt mỏi nghe mặt trời khóc
nước mắt đỏ lừ máu
dật dờ trôi mênh mang xanh
Yêu em qua ngày đoạn tháng
để đêm dài bớt cơn sâu
yêu em núi đồi chạng vạng
rỉ hoen cả những lần đau
Yêu em cho lần ngà ngọc
manh tâm trường đoạn trùng trùng
Khát vọng quẩy ngày đi ngược
quạnh hiu từ thuở mang thung
Yêu em qua ngày áp thấp
qua đêm ngút gió tàn canh
qua ngang cả mùa sương lặng
Rồi nghe tình trắng tay tình
.