Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Chu Thụy Nguyên

mặt trời lạnh

23.05.2019

Bạn có tin không ?
Có rất nhiều mặt trời rất nguội lạnh
đang ở rất gần chỗ tôi.

Mùi. Màu vô thường

2.11.2018

Quanh chỗ của mầm. Màu tụm lại cắc cớ
Bóng và hình giằng xé. Rách lìa nhau
Một chút hơi ngải. Hương trinh nữ
Ủ lâu búp nõn. Chờ ra bông.

rỗng…

26.09.2017

chỉ một sợi tóc mai
sợi tóc mai của người đàn bà đã cũ
trong một lần cuồng chạy
thoắt bay lên

Chỗ vừa sinh thiết của thị trấn. đang nhiễm trùng.

29.06.2017

Rốt cuộc tôi đã tha thẩn. Vòng vèo quanh nỗi cô độc bất trị (của thị trấn). Trong ý niệm thử trương nở tối đa một giải pháp cuối cùng. Như cái ruột bánh mì ngâm đã lâu trong vũng nước mưa.

mùa đã chôn cất manh áo rách cổ văn

19.05.2017

nhặt lấy chùm tiếng
rơi
phủi bụi đời ta lấm lem
soi tìm cho rõ
vật thể lạ
trong bóng người vừa thoát

Bạn tôi ngăn – O.K. đủ rồi

28.04.2017

Mỗi khi thất vọng tôi quay lại. Ngồi nhìn bóng tôi châm bẩm, và lắng nghe tiếng trái tim mình đập nhịp già nua hơn, từ những chèn lách hẹp dần. Và hẳn nhiên nó luôn nuôi mộng vượt thoát.

Tiếng chim thất tiết

2.03.2017

Khi toàn thân tôi giờ nầy đang lạnh cóng. Nhìn như kẻ mãi rong chơi nhưng thật ra đang dáo dác tìm bóng nắng. Ngồi buồn. Níu lấy chùm nho của những bàn tay hào phóng.

lòng tôi. khô ran tết

10.02.2017

những miếng ngói vỡ thật nhanh trong
tầm mắt người thiếu phụ
cơn gió cứ xô dập
một phẩm hạnh không chồng
tôi rời thật vội
bếp than hồng bận bịu

khi cần. bên bìa rừng

14.12.2016

vào lúc cuối ngày
bất chợt nghe lại tiếng sáo diều thời thơ ấu thật gần
trước mắt tôi
con đường lồng lên rồi rẽ chia hai nhánh
thế giới của tái tạo
và thế giới của hủy diệt
mặt gương ngày càng soi rọi thiên lệch
về phía kẻ chết

cuối thu

21.11.2016

ở cửa ngõ thoát hiểm
những mảnh ráp nên các con robot
chẳng lẽ lại là những chiến binh yêu nước
sẵn sàng chết cho tổ quốc hay sao?

sáu-tám cho đêm

4.11.2016

chập
chùng rừng níu
gian nan
chìa tay trơn
tuột
muộn mằn xưa
sau
khải ca
muối
mặn máu đào

PHÍA BÊN KIA. MẶT GƯƠNG ĐÃ TRÁNG THỦY

17.10.2016

Dạo gần đây tôi lại bắt gặp mỗi giấc ngủ ban đêm của mình lại là một cuộc rong chơi đầy đắm mê, nhưng không cùng đích, không nguyên lành như các giấc mơ thời thơ ấu.

chiều xuống. vẫn ngoài elm park

9.10.2016

chiếc bụng của người chơi kèn dạo
quả thật lép kẹp
có lúc tôi đã tưởng tượng
hình như chẳng hề có gì bên trong ấy
vậy mà hơi từ đấy vẫn thừa thải
để ông lướt qua cây saxophone làm điêu đứng lòng tôi

của gió. và mặt người

18.09.2016

tiếng của mây xanh. hay điệp trùng ẩn dụ. chốn lãng du rơi thỏm. đợi phục hưng
cái máy mắt. lìa cương thường. đắm trầm vực lũng sâu.

VỎ. HAY NHÂN ?

7.09.2016

Thoạt đầu tiên chỉ là lớp vỏ cứng.

Nhưng phải chờ lúc nó được đập. Vỡ hẳn ra.

Tôi quá nóng vội.

ĐỪNG TOAN GIẾT CHẾT THỜI GIAN.

23.08.2016

Bọn họ âm mưu giết chết thời gian. Ngày hành quyết đã được ấn định.

Các nhà thơ phản đối, “Đừng giết. Đừng âm mưu giết thời gian. Bởi đêm qua, tháng trước, thập niên trước nữa, thậm chí trong nhiều thế kỷ trước, thời gian chẳng làm chi nên tội.”

ĐỜI. LUÔN THÊM NHỮNG CON DỐC ĐỨNG.

20.08.2016

trong hình nhân một gã gù
tôi cõng đời
thỉnh thoảng khòm lưng quay nhìn lại
hình hài chính mình
vẫn mãi khom
chập choạng trên từng đầu dốc

CHUYỆN VỀ MỘT TẤM GƯƠNG SOI

16.08.2016

Đúng là nó chẳng thể nói được, nhưng vì lưu giữ quá nhiều loại hình ảnh soi vào nó, hay nó soi rọi mọi ngóc ngách của thiên hạ, ai có thể cấm nó cảm nghĩ? Có hôm tôi thấy nó u buồn, rất ư là u buồn, nó đứng đó như gượng gạo làm cho xong bổ phận.

từng điệp khúc khác

12.08.2016

người diễn viên
cố thuyết phục tấm gương
rằng nó sẽ diễn hay hơn anh ta
một khi nó ưng thuận
bước ra khỏi tấm gương

SỰ TRỪNG PHẠT

3.08.2016
Caminhando-Lygia-Clark-_thumb.jpg

Sự trừng phạt lại đang đến. Trên trang giấy, các dòng chữ lại đến, nhưng lần nầy lại là : Lũ chữ chúng tôi thật cô đơn / Lũ chữ chúng tôi thật cô đơn, rồi lại nguệch ngoạc : Lũ chữ chúng tôi thật cô đơn…

chả lẽ lại hồng hoang?

10.06.2016

nhiều người thấy lom khom
bước ra
từ họng cá hô há miệng
la liệt chết

tôi dắt tôi lần lựa
bước ra
qua hai hàm răng cá bắt đầu tan vụn
tôi dắt tôi. tâm trạng như kẻ phi tang

một ngày. bỗng hanh khô

18.05.2016

nắm
lên đồng
đượm hơi hướng
cõi thua buồn
cõi dại cõi ngây
một tay đã sụp thõng
vẫn mơ
có ngày chỉ một tay
kéo mặt trời
về gần
nhóm lửa pha trà

Chu Thụy Nguyên: Hạ Bức Màn Sắt

4.05.2016

Quả bom 30 tháng Tư lại mang đến mọi ngõ ngách trong nước về sự thật của thế giới, nền văn học tự do trên toàn cầu soi rọi, thức tỉnh, đã lột dần các mặt nạ bưng bít bấy lâu. Những người viết trong nước sực tỉnh vì bấy lâu mình bị gò buộc trong 4 bức tường tăm tối. Văn chương phản kháng bắt đầu ra đời từ chính những cây viết từng do đảng đào tạo (Hà Sĩ Phu, Dương Thu Hương, Bùi Tín, Trần Mạnh Hảo, Nguyễn Đình Thi, Trần Đĩnh…) với bao nhiêu sáng tác đã hạ bức màn sắc cho công luận nhận chân được rõ sự thật.

Chuyện cái chum đỏ

11.04.2016

cái chum đỏ chuyên dùng
úp đậy vào giấc ngủ
giấc ngủ úp vào nỗi khắc khoải
cái chum đỏ
không bao giờ úp vừa nỗi khắc khoải

HAI TRUYỆN RẤT NGẮN ( III )

29.03.2016

Hắn tin về những lời nguyền từ các hầm mộ, nhưng hoàn toàn không tin lời tổ tiên hắn viết để lại rằng rồi đây dân tộc hắn sẽ trở thành nô lệ.

Nơi người nông nô nai lưng dưới nắng cháy để cố trồng những giống cây bất tử, ngày nào cũng có kẻ đã gục chết.

một ngày bắt đầu. không bằng buổi sáng * cơn thịnh nộ sẽ thuộc về một ngày

28.03.2016

trèo vội ra / những bước chân truy sát tội tình / xám ngoét ánh mắt nhân chứng / cái cớ đã hằn trên khuôn mặt mỗi xác chết / một ngày / đất trời bỗng vẽ lại / bức tranh dị tộc…

Một đôi khi nhận ra mình lưu lạc

1.03.2016

linh hồn từng có lần thả trôi ra biển chẳng hề định vị
tôi vẫn chưa thể trói chặt được tôi
qua 5 tiểu bang 7 thành phố
nên đời mãi lưu lạc

Bốn bài thơ

25.02.2016

nơi bạn buộc đứng im
chìa ngực cho người ta bắn
và đồng loại đang hoan hỉ nâng cốc chúc mừng
những cánh cửa khác lần lượt mở

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)