Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Trần Thiên Thị

Trần Thiên Thị

Bút danh Trần Thiên Thị. Tên thật Trần Hoàn. Sinh năm 1956. Trú quán Đà Nẵng. Nghề nghiệp kỹ sư cơ khí chế tạo máy.

Sách đang in: Đi Gõ Cửa Tình (Thơ), Nhà xuất bản Trẻ 2008.

Có thơ trên các trang tạp chí mạng: damau.org; gio-o.com, giaocam.saigonline.com. 

Home page: http://tranthienthi.vnweblogs.com

nỗi buồn sai chính tả – bài tụng tháng cô hồn

2.10.2017

hai bàn tay
trong hai bàn tay
hồ nghi còn mất
xương máu cuồng cơn đúng sai
gió bão lộng bốn phía trời mà thiếu hơi để thở

10 phút

7.09.2017

Con gà trống kêu inh ỏi khoe vừa đẻ được quả trứng
Chẳng hay biết gì giặc đang tập trận ở biển đông ngay trên sân nhà mình
Cô giúp việc nhà tôi treo cái mền lên phơi
Chẳng hay biết người ta treo cờ mừng ngày người ta cướp được chính quyền

Đi về quận nhất

2.06.2017

Thơ buổi thất mùa như rao vặt
Tâm tình như chuyện chó cán xe
Ngã năm ngã bảy tìm tức ngực
Đ.m. sài gòn

Bún tôm rạm và chuyến trở về của những lưu dân

15.12.2016

râm ran câu chuyện về gói nem võ bưởi
thứ hàng của người nghèo làm ra để bán cho người nghèo
thấp thổm trong tim người
những năm tháng cuối cùng của cuộc đời
nhấp nhõm theo những chuyến phà cuối cùng trên dòng sông Rạch miễu

ngồi chờ vầng trăng trở lại

1.11.2016

không có con bướm nào đẻ ra con bướm cả
chỉ có sự lăn lộn của khổ đau
tự xé mình
lột xác một thân sâu
bắt đầu từ tiếng khóc

ngồi chờ vầng trăng trở lại

18.10.2016

không có con bướm nào đẻ ra con bướm cả
chỉ có sự lăn lộn của khổ đau
tự xé mình
lột xác một thân sâu
bắt đầu từ tiếng khóc

ngồi đọc lại thơ Tản Đà và Lê Thánh Tông

28.05.2016

đàn chim sẻ muôn đời sợ hãi
từ bẫy sập trung hóa
cho đến cuộc phóng sinh của đám thầy chùa
mỏi cánh bay đi
và chết trên cánh đồng của chính mình

ghi chép: trong buổi sáng ở Qui Nhơn

18.05.2016

nghe ông triết gia nói chuyện vong thân
nghe gã thầy chùa giảng điều vô minh vô tướng
mình ngồi đây nhìn mình rất ngượng
không bao giờ đủ buồn
cho nỗi buồn công dân

những mảnh khăn tang màu đỏ

13.05.2016

sáng nay tôi ngồi trong lòng đà nẵng
phố như là thanh bình
biển vẫn mang tên thanh bình
chỉ có mỗi ly cafe là đắng
cái đắng của ký ninh
người ta bắt đầu cho vào đây nước mắm nhỉ
thứ nước mắm đang được làm từ cá chết

Viết trên tàu đi Quy Nhơn

30.04.2016

Đứa bé mân mê bầu vú của người mẹ ngủ say
Một bầu sữa không bao giờ nhiễm độc
Cỏ hoa báo một điềm lành
Không ai có thể giam cầm một mặt trời của ban mai phương đông

Đời vẽ chi con ngựa hồng?

12.04.2016

vẽ thanh roi cày thành kiếm sắc
dắt người bỏ ruộng sang sông
tráng sĩ hề
nhất khứ bất phục phản
xương máu tràn lan những cánh đồng

chờ nhìn quê hương thối hoắc

3.04.2016

“Nơi đây tôi chờ
Nơi kia anh chờ
Trong căn nhà nhỏ
Mẹ cũng ngồi chờ”

chờ bốn mười năm ly tán
anh lính chết với đạn quân Tàu không ai dám nhắc
chờ nhìn quê hương thối hoắc

Đông Ki Sốt trên đèo Long Mỹ

3.03.2016

người lính mang gươm lao vào cố sử
cọc nhọn vót chờ Bạch Đằng giang
ta vẫn yêu với tình yêu năm cũ
em vẫn yêu

Viết ở tả ngạn sông Cầu

8.12.2015

đưa nhau dài quãng đường đê
lòng như rượu
chín dần trong chum vại
chín trong nhau bờ bãi sông hồ

Mời em một cuộc trăng này nữa thôi

28.10.2015

biết buồn tự thuở Eden
chập chùng nguyên tội qua đêm nhớ người
con hoàng dương vắng cuộc chơi

Không có gì ngoài đất

13.07.2015

người ta chỉ bồi thường cho những gì có trên đất
vì đất là của họ
là của lần xương máu trước
và bây giờ người dân lại nằm dưới xe cày

Chửi cho bõ ghét

1.06.2015

những thằng hiền như cục đất
bây giờ suốt ngày lên face
cầm cục đá
sẵn sàng ném vào ai đó

ngôi vườn của những nấm mồ gió

21.05.2015

chỉ có những chiếc bóng
ken dày trên con đường
dẫm cả vào nhau
thật sự không có thây ma nào ở đó

Gối đầu vào đây mà ngủ

12.05.2015

ta nợ Cao Bằng một bài thơ
nợ người ngã xuống buổi hôm nao
rượu giữa chừng khuya mà tỉnh giấc
giang hồ ta
mà đất nước nào

Tháng Ba nằm gối đầu lên đá

5.05.2015

tháng ba gối đầu lên đá
ru người tròn giấc sử thi
hai tay cấu vào vai rừng nguyên thủy
mấy ngàn năm còn vết sẹo yêu vì

Tổ sư cái tháng chạp sầu

9.02.2015

suốt ngày mơ màng sa vào mỹ nhân kế
mà chẳng có đứa nào đủ dã tâm bẫy sập mình
buồn vô hạn

suốt ngày lên mạng chửi bới chính quyền
đếch thằng công an nào quan tâm

Tản mạn mùa sinh tôi

2.02.2015

những âm thanh nghe được đầu tiên trong đời
là tiếng heo bị chọc tiết cho đám tất niên
sau đó là tiếng rao của đám bầu cua tôm cá
đời đến giờ
chưa ra ngoài canh bạc

Chiều tháng Chạp đọc Cựu Ước

26.01.2015

ngày em bĩu môi miệt khinh
tôi tự hỏi phải chăng Chúa Trời đã làm nên cái ác?
Babel và giấc mơ trở lại địa đàng
đã vỡ tan ngày ta không còn hiểu được lời nhau

Chỉ đơn giản vì tôi muốn

27.10.2014

đơn giản tôi muốn hôn
muốn sờ tay vào ngực em
muốn đủ thứ
những thứ ham muốn đã sinh thành minh triết
và từ đó Đức Phật khai sinh

chuyện đứa trẻ con cập kề sáu mươi tuổi

16.10.2014

tôi ngồi nhấp chén rượu
chợt nghe ra tiếng thở dài mẹ tôi
từng đêm vẫn lo cho đứa con:
“người con trai gần 60 tuổi”

nam mô biệt trú Điếu Cày

13.08.2014

đạo pháp và chuyên chính vô sản có duyên gì với nhau?

xá tội vong nhân
tay tuyên huấn thất thời đi nói pháp

Những gì ở ngoài căn phòng…

21.04.2014

tất cả những gì ngoài căn phỏng chúng ta
như chừng không có thật

cho đến ngày căn bệnh sởi rơi vào con cháu chúng ta
chiếc dùi cui đánh thẳng vào mặt chúng ta

Ngày giỗ Hùng Vương và câu chuyện có bù xít

9.04.2014

mọi người đều có một cái bàn thờ
một thành trì bất khả xâm phạm
ta với em chọn tô tem mình có hình dáng con trùn
cả một đời làm màu mỡ đất đai

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)